Trong sân bóng rổ trong nhà, mấy ngọn đèn phụ trợ công suất lớn chiếu sáng loáng. Hạ Văn ngồi trên ghế dã chiến, lớn giọng gọi Yến Sơ:
“Tiểu Yến, lát nữa ngã xuống nhớ tự nhiên một chút, đừng có như trúng đạn thế.”
Trước mặt Hạ Văn, Yến Sơ mặc áo quần bóng rổ, đứng sừng sững tại chỗ như một con gấu to, bị đèn rọi đến mức cả người như phát sáng.
Cảnh ngã xuống này đã quay bảy tám lần rồi. Nhưng đạo diễn Hạ vốn cầu toàn vẫn chưa vừa ý, khi thì chê tư thế ngã của Yến Sơ quá cứng, khi thì chê biểu cảm lao tới của Tiêu Mộng Hàm chưa đạt, không thì lại là ánh sáng đánh chưa ổn.

