Trong giờ tự học, ngồi ì mãi mà Kỷ Nhược Hi vẫn chưa viết nổi một chữ nào. Đầu óc mơ mơ màng màng, tay thì cầm bút vẽ nguệch ngoạc trên giấy nháp. Nào ngờ, vẽ tới vẽ lui, cô lại phác ra góc nghiêng sắc lạnh của một người nào đó lúc đang căng thẳng.
Cô nhìn chằm chằm mấy nét vẽ ấy rất lâu. Qua hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được. Cô lấy điện thoại ra, định mặt dày nhắn thêm vài câu cho đỡ ngượng, nhưng lại không chắc Lạc Bắc có thèm để ý tới mình nữa không.
Gõ rồi lại xóa trong khung chat, do dự tới mức chính cô cũng phát bực với bản thân. Tiểu hồ ly cắn răng, dứt khoát liều một phen:
“Thầy Lạc!”

