Mấy lời nói kháy của Vương Phán Phi và Khương Hành không truyền tới tai người trong cuộc.
Lạc Bắc bước ra khỏi phòng họp, thấy Diệp Lương đang dựa bên cửa sổ hành lang, cúi đầu nhìn điện thoại. Nghe thấy tiếng bước chân, cô ngẩng lên, mỉm cười với hắn: “Đi thôi, về Bạch Đằng.”
Hình như cô lúc nào cũng chờ hắn.
Không hỏi hắn có rảnh không, cũng không nói hai người tiện đường, chỉ có một kiểu ăn ý ngầm ai cũng hiểu. Lạc Bắc gật đầu, sóng vai với cô đi xuống cầu thang, hòa vào dòng người tan học đang kéo nhau về ký túc xá.

