Nói thật lòng, Bạch Chỉ đương nhiên muốn đi cùng Lạc Bắc.
Không, không chỉ là muốn. Nếu có thể, cô thậm chí còn mong từng phút từng giây đều được ở bên cạnh hắn. Giống như hồi hai người còn bé.
Khi ấy, cô như cái đuôi nhỏ của Lạc Bắc, hắn đi đâu cô theo đó, chỉ cần ngoảnh đầu là sẽ thấy bóng cô.
Đương nhiên, cô biết mình cũng chỉ dám nghĩ thế thôi. Cô không dám chiếm trọn cả cuộc đời hắn, chỉ mong trong cuộc sống của hắn, ít nhiều gì cũng có thể để lại một chút dấu vết của mình.

