Tề Cẩm Nhiên mất mặt mà vẫn chẳng thấy ngại. Hắn xoay người, lả lướt bước đến bên bức tường check-in vừa dựng xong, hờ hững đưa tay nghịch mấy cánh hoa hồng trên đó.
Chẳng ai buồn để ý đến hắn, hắn cứ đứng đó tự biên tự diễn, giọng điệu lên bổng xuống trầm:
“Biết trước Ban Liên lạc giỏi thế này thì bọn tôi nên đến muộn hơn chút mới phải. Đằng nào đến rồi cũng chẳng còn việc gì làm, đỡ đứng đây vướng tay vướng chân, làm ảnh hưởng đến trưởng ban Diệp và mọi người thể hiện nữa...”
Nói rồi, hắn tiện tay vốc một nắm hạt dưa trên bàn đồ ăn nguội, vắt chân ngồi lên ghế cao, cắn rôm rốp, bày ra bộ dạng như đi giám sát công trình, vỏ hạt dưa thì tiện tay ném luôn xuống thảm đỏ vừa mới trải.

