Nghe Uông lão sư phân công xong, hơn chục người trong Hội Biên Dịch đồng loạt dạ ran. Còn Bạch Chỉ, cô nhìn tập tài liệu trong tay, rồi lại liếc xuống tin nhắn của Lạc Bắc trên màn hình điện thoại.
Muốn đi. Dù thế nào đi nữa, cô vẫn muốn đi.
Dù tiền bối Diệp có thể cũng đến, dù đi rồi có thể sẽ chuốc lấy đau lòng, nhưng cô vẫn muốn đi. Chỉ cần có cơ hội được gặp hắn, cô lại như thiêu thân lao vào lửa, bản năng cứ thế muốn xích lại gần.
Chỉ là đi ăn với hắn một bữa cơm, rồi lập tức chạy về thôi mà. Tối nay cô có thể làm thêm, có thể thức trắng đêm, chỉ cần cố gắng một chút, kiểu gì cũng kịp xong trước deadline...

