Diệp Lương nói xong những lời đó, trên môi vẫn vương nụ cười nhưng ánh mắt lại né tránh sang hướng khác.
"Tất nhiên, nhỡ ngày nào đó cậu thất tình, chia tay đau khổ quá thì cũng có thể vờ như vô tình nhớ đến tôi." Cô nửa đùa nửa thật trêu chọc, "Vòng tay của đàn chị đây luôn rộng mở chào đón cậu, dưới danh nghĩa tình bạn nhé."
Lạc Bắc dở khóc dở cười: "Cậu không mong tôi được yên ổn chút nào à?"
"Nói gì thế, tôi đang có lòng tốt muốn giúp cậu đấy chứ." Diệp Lương hùng hồn đáp.

