Lâu Cẩm không vào phòng ngay mà lườm hai cậu con trai đang lấp ló ngoài cửa: "Nhìn cái gì mà nhìn? Xuống nhà hết cho mẹ!"
Tô Dung và Tô Dương vốn đang tranh thủ nghe trộm đành hậm hực rụt cổ lại, giả vờ như không có chuyện gì rồi tản đi.
Lâu Cẩm đóng cửa lại, nhìn hai cha con đang căng thẳng như dây đàn, lên tiếng khuyên giải: "Tết nhất đến nơi rồi, hai cha con làm cái gì thế? Ông Tô này, ông cũng thật là, Mạc nhi khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi ở nhà vài ngày, ông nói chuyện tử tế không được à?"
"A Cẩm, bà không biết cô con gái rượu của bà định làm gì đâu." Tô Lâm thở dài, "Nó muốn đâm đầu vào cái hố Cực Quang Điện Tử kia kìa, định cầm một tỷ ném qua cửa sổ đấy!"

