Dư uy ập đến, Trần Thanh Nguyên đứng trên đỉnh Thanh Sơn, y bào bay phần phật, núi sông vạn vật xung quanh đều bị bão tố cuốn đi, hóa thành tro bụi.
Duy chỉ có ngọn Thanh Sơn nơi Trần Thanh Nguyên đang đứng vẫn bình an vô sự, thậm chí một cọng cỏ dại trên núi cũng vững vàng bám rễ vào đất, cùng lắm chỉ lay động vài lần.
“Trận thế quả không nhỏ!”
Trong mắt hắn bắn ra một luồng u quang, xuyên thấu tầng tầng hư không, nhìn thẳng vào những lão già trên biển mây.

