Theo đạo quang mang chói mắt này, thân ảnh Trần Thanh Nguyên bỗng nhiên xé rách vô số tầng hư không vỡ vụn, đứng ở nơi cao, nhìn xuống Diệp Du.
Một thân bạch y, hơi chút dơ bẩn.
Một đầu tóc đen, xốc xếch rối bời.
Trên mặt xuất hiện vài đạo vết máu nông, không hề làm giảm đi vẻ tuấn mỹ, ngược lại tăng thêm vài phần ý vị ngạo nghễ khác biệt.

