“Cái gì?”
“Ngươi nói cái gì?”
Độc Tiên trợn to hai mắt, khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc nhìn Cố Phán.
Khóe môi Cố Phán nhếch lên một nụ cười lạnh, cất lời: “Độc Tiên, bà tưởng chút trò vặt đó có thể qua mặt được ta, tưởng ta sẽ để mặc bà dắt mũi sao? Tâm tư của bà, ta há lại không rõ. Nhưng ta cố tình không vạch trần, bà có biết vì sao không?”

