Gió rừng tiêu điều, tùng reo như sóng vỗ...
Kiều Nhuy cúi đầu, bước từng bước chậm chạp trên con đường mòn giữa rừng, tựa như đang nhích từng tấc một.
Trong lòng nàng rối bời, vẻ mặt cũng vương vài phần thẫn thờ.
Đã mấy lần nàng ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao gầy thanh thoát phía trước, môi mấp máy như muốn nói điều gì, nhưng rốt cuộc lại mím chặt, chìm vào im lặng.

