Dứt lời, cái xác không đầu thê thảm dưới thềm bỗng khẽ run lên. Giữa ánh sáng và bóng tối chập chờn, nó hóa thành một luồng âm khí rồi lặng lẽ tan biến.
Tại chỗ cái xác nằm trước đó, bỗng nhiên hiện ra một bóng hình yểu điệu, hư hư thực thực.
Có điều dung mạo người này mờ mịt không rõ, hiển nhiên chỉ là một cỗ hóa thân.
“Trần Hằng, ta thật sự hiếu kỳ đấy.”

