"Sử sách ghi lại rốt cuộc chỉ là thiểu số, sự hiểu biết của các ngươi về thần năng quả thực quá nông cạn!" Nại Lạc thiên cười khẽ, giọng trầm thấp, "Sức mạnh thần giáng có thể khống chế, không nhất thiết sẽ gây ra sự phá hoại lớn. Hơn nữa, bì nang khác nhau thì khả năng chịu đựng cũng khác nhau. Ngươi tưởng ta dày công chọn lựa một bộ bì nang, để ngươi nuôi nấng hắn đến mười tám tuổi, chỉ là để dùng một lần rồi vứt bỏ sao?"
"Xuyên nhi nó..."
"Ta còn có những bì nang khác từng được thần giáng, đến nay vẫn sống sờ sờ ra đó, chứ không phải là cái xác không hồn vô tri vô giác." Nại Lạc thiên hỏi ngược lại, "Ngươi trấn thủ biên thùy hơn mười năm, đối với chuyện cũ của Bàn Long thành hẳn là đã nghe nhiều đến thuộc nằm lòng?"
"Đúng vậy." Đó là một đoạn quá khứ bi tráng đã bị cát vàng vùi lấp. Hạ Thuần Hoa không tán đồng cách làm của Chung Thắng Quang, nhưng lại khâm phục con người ông ta.

