Dù bốn bề vẫn là cát vàng mênh mông, nhưng Hạ Linh Xuyên quả thật cảm nhận được nơi này đã khác xưa rất nhiều.
Người đi kẻ lại tấp nập, không còn bó buộc phải đi trên Hồng Nhai lộ nữa.
Mấy đứa trẻ ngồi xổm bên đường nghịch cát. Cảnh tượng này nếu là trước kia chắc chắn sẽ bị người lớn quát mắng, lôi về cho một trận đòn nên thân; nhưng giờ đây, chúng dùng cát đắp thành mấy ngôi nhà nhỏ cũng chẳng ai quản.
Trong sa mạc yên tĩnh lạ thường, nơi khuất gió khuất nắng còn mọc lên chút cỏ xanh.

