Hạ Thuần Hoa cười híp mắt: "Ngươi là phúc tướng, lão cha còn phải cậy nhờ vào ngươi đấy."
"Suốt một năm rưỡi qua ta vắng mặt, cha vẫn thăng quan tiến chức vùn vụt đó thôi." Hạ Linh Xuyên đáp lại bằng một nụ cười, "Bản thân cha đã là người có phúc rồi."
Hạ Thuần Hoa thu lại nụ cười: "Sao lại kiêng dè? Xuyên nhi, con không muốn trở về ư?"
Trở về? "Trở về đâu?"

