“Bức thư này của hắn, lời lẽ có vẻ cung kính, nhưng thực chất lại vô lại hết sức.”
Hề Vân Hà không dám ho he.
Đến y còn nhìn ra, lẽ nào Sương Diệp quốc sư lại không nhận thấy?
Hạ Linh Xuyên dám bảo vệ địa huyệt chu hậu, dám đè bẹp tiểu đội của Bối Già, chẳng phải là đang trông cậy vào chút “giao tình cũ” với Sương Diệp quốc sư để hòa giải xung đột hay sao?

