Nhưng chút khác thường ấy chỉ thoáng qua rồi biến mất, nàng lại nhìn về phía Bột vương.
Trong mắt Mai phi chỉ có lão nhân già nua kia, một người có tuổi tác đủ để làm tổ phụ nàng. Ánh mắt ấy vừa chuyên chú, vừa đầy vẻ sùng bái.
Hạ Linh Xuyên để ý thấy, sau khi ngồi xuống, Bột vương vẫn nắm tay nàng.
Đợi nàng cũng an tọa, Bột vương mới gọi một người từ phía sau ra, nói với Hạ Linh Xuyên:

