Nói cũng lạ, da thịt của Cù Dục đã tiêu tan từ lâu, chỉ còn lại bộ xương trắng. Nhưng khung xương ấy không hề tản ra, dù bị dời sang một bên vẫn giữ nguyên tư thế ngồi ban đầu.
Hạ Linh Xuyên nhảy lên thạch sàng, chìa tay về phía Đổng Nhuệ.
Đổng Nhuệ vội đưa thạch bản cho hắn.
Hạ Linh Xuyên đưa tay ấn nhẹ hai cái vào chỗ Cù Dục ngồi khi trước, rồi đặt thạch bản lên trên, hơi điều chỉnh một chút —

