"Gọi Du Vinh Chi tới đây cho ta!"
Thiên uy khó phạm, đám cung nhân vội vàng lăn lê bò toài chạy đi; chưa đầy một khắc sau, Du Vinh Chi đã tất tả chạy tới.
Ông nhìn thấy hai cung nhân đang quỳ rạp trên đất thu dọn những mảnh vỡ sứ ngọc, Dao vương ngồi phía sau thư án, sắc mặt lạnh lẽo như sương sa. Dưới ánh sáng của bào tử huỳnh quang, những nếp nhăn trên mặt hắn dường như càng hằn sâu hơn.
"Vương thượng?" Du Vinh Chi hầu cận quân vương đã hai mươi năm, chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra Dao vương đang cố kìm nén cơn thịnh nộ.

