Logo
Chương 1919: Tồn tại cường đại nhất

"Đều qua cả rồi." Tôn Phục Linh thấy vành tai hơi ngứa, khẽ né ra sau, lại nhéo cánh tay hắn một cái, nhưng lời nói ra lại vô cùng nghiêm túc: "Ta chỉ biết, thời đại nào cũng chẳng có hạnh phúc cho kẻ tiểu dân."

Những gì Tân Ất kể lại đều là sự tiêu dao tự tại của các đại thần thông giả. Trong thời thượng cổ rực rỡ gấm hoa mà hắn miêu tả, tuyệt nhiên không có lấy một chút bóng dáng của bá tánh bình dân.

Ở bất kỳ thời đại nào, những kẻ thấp cổ bé họng đều như vô hình, đều bị người đời ngó lơ.

"Ta và nàng vốn đâu phải người tầm thường." Hạ Linh Xuyên ngắm nhìn sườn mặt kiều diễm của nàng: "Phu tử nếu sống ở thời thượng cổ, ít ra cũng kiếm được cái danh hiệu tiên tử."

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng