Cảnh tượng "Ngọc Tuyền phi tuyết" lần này thực sự quá mức chấn động, cách xa bốn thước đã không còn nhìn rõ bóng người, trong màn sương mờ ảo chỉ nghe thấy tiếng hắt hơi vang lên.
Cây lê cổ thụ dường như hận không thể rũ sạch toàn bộ hoa trên cành xuống.
Chỉ mới qua mười mấy nhịp thở, mặt đất, bụi cỏ, ngọn cây đã phủ một lớp hoa lê dày cộm chừng một đốt ngón tay. Quan viên và cung nhân thậm chí còn không kịp phủi đi lớp hoa tuyết và phấn thơm vương trên đầu.
Nhìn từ xa, Ngọc Tuyền cung được khoác lên một tầng áo bạc, tựa như một thế giới trắng xóa tinh khôi.

