Hạ Linh Xuyên nhìn quầng thâm dưới mắt hắn, cũng không buồn vạch trần.
Tên này chắc lại thức ngày thức đêm chúi mũi vào nghiên cứu, nên mới mang cái bộ dạng thận hư thế kia.
"Vậy người đâu rồi?" Hạ Linh Xuyên nhíu mày, "Đừng nói là ngươi ném con bé lại Cư thành rồi nhé?"
Với Tiểu An mà nói, nơi đó không hề an toàn; còn với bách tính bình dân ở đó, Tiểu An lại càng nguy hiểm hơn.

