Phạm Sương do dự một lát mới lên tiếng: "Sau khi ta bán điền trạch trong tay, phụ thân vẫn một mực muốn mua lại, vì chuyện này mà hai cha con đã tranh chấp đôi ba bận. Hạ huynh xem, ta có nên khuyên ông ấy đừng ôm đất nữa, dứt khoát kiếm ít lương thực về tích trữ không?"
"Chí lý." Hạ Linh Xuyên gật gù tán thưởng, "Ngươi làm vậy cũng là mua đuổi theo giá, nhưng không sao, bây giờ tích trữ lương thực an toàn hơn đất đai nhiều."
Phạm Sương chẳng rõ cái sự "an toàn" này được so sánh từ đâu ra, nhưng hắn rất tin tưởng Hạ Linh Xuyên:
"Lương thực vẫn còn tăng giá được nữa sao?"

