"Cổ nhân có câu 'vật họp theo loài, người phân theo nhóm'. Ngươi muốn hại người, giết người, trước tiên phải bôi nhọ danh tiếng của mục tiêu, thêu dệt tội danh, dán nhãn cho chúng, rồi cô lập chúng khỏi đám đông. Phải làm sao để chúng bị ngàn người chỉ trích, ai ai cũng hô đánh đòi giết. Có như vậy, những kẻ khác khi nhận ra ngươi không nhắm vào mình, mới có thể thản nhiên đứng nhìn ngươi hãm hại mục tiêu, thậm chí còn đứng bên ngoài khua chiêng gõ mỏ trợ uy. Nếu tiến thêm một bước nữa, ngươi chỉ cần ngoắc ngón tay một cái, bọn chúng sẽ tự động lao lên đấm đá thay ngươi."
"Phân hóa, lôi kéo, chèn ép..." Hắn lần lượt giơ từng ngón tay lên đếm, "Ba từ này chính là cương lĩnh cốt lõi của mọi cuộc đấu tranh."
So với một Hạ Thuần Hoa biết nhẫn nhục chịu đựng, trời sinh đã mang đầy bụng tâm cơ, thì Bạch Thản - kẻ xuất thân từ thế gia đại tộc - ngược lại càng lộ rõ sự non nớt trong kinh nghiệm đấu tranh. Thủ đoạn của hắn quá mức thô bạo, đương nhiên sẽ dễ dàng châm ngòi cho sự phản kháng mãnh liệt.
"Thứ hai, Hạ Thuần Hoa đợi đến khi đánh bại toàn bộ quần hùng trong nước, xưng bá không đối thủ rồi mới tiến hành huyết tẩy Uyên đô. Khi đó, Đại tư mã Đông Hạo Minh đã đền tội, chư thần Sát Lợi Thiên cũng công khai đứng sau lưng ủng hộ Hạ Thuần Hoa. Ông ta không còn bất kỳ kẻ địch nào ra hồn nữa, lúc này mới có thể yên tâm to gan giơ cao đồ đao." Nói tóm lại, Hạ Thuần Hoa đã đánh cho cả nước phải ngoan ngoãn quy phục, thử hỏi còn kẻ nào dám đứng lên phản kháng?

