Đội thuyền của Bạch Tử Kỳ đã lênh đênh trên Vô Tận Hải ròng rã mười ngày trời.
Bốn bề chỉ toàn là nước biển mênh mông, trong vắt, lấp lánh, nhấp nhô vô tận.
Khung cảnh trời biển hòa làm một, khói sóng mênh mang tuy hùng vĩ, nhưng nhìn suốt mười ngày thì cũng đâm ra nhàm chán. Cách bờ xa xôi nhường này, đến một con chim biển cũng chẳng thấy tăm hơi, giữa đất trời bao la chỉ còn lại con thuyền cô độc và chính mình.
Lúc này chỉ đành cảm thán, ôi biển cả, sao toàn là nước thế này.

