Hạ Linh Xuyên không nhịn được phải ngoáy lỗ tai, tiếng thét của chiếc gương thật sự quá chói tai.
Hạo Nguyên kim kính này có lai lịch lớn lắm sao? Cái gương rách nhà hắn vừa nhìn thấy nó đã như thể gặp được thần tượng thầm thương trộm nhớ cả ngàn năm vậy.
"Hạo Nguyên kim kính, tấm gương sáng của thế hệ chúng ta!" Chiếc gương líu cả lưỡi, "Nó có rấ rấ rấ rất nhiều diệu dụng, để ta kể cho ngươi nghe, ta kể cho ngươi nghe..."
Hạ Linh Xuyên búng tay một cái lên ngực áo, ngắt ngang lời lải nhải của nó.

