Đứng trên không trung, Lâm Bách Xuyên nhìn đám cao tầng Thiên Khung yêu quốc đang tụ tập lại một chỗ, trên mặt bất chợt nở một nụ cười sâu xa.
Có điều, ẩn sâu trong nụ cười ấy lại là một cỗ sát ý cùng vẻ dữ tợn khó lòng nắm bắt.
"Tưởng làm vậy là có thể cản được tiên trận của ta sao? Các ngươi chưa gì đã quá coi thường một tòa thất giai tiên trận rồi đấy!"
Lâm Bách Xuyên nhìn ba đại hộ pháp yêu vương cùng đám cao tầng Thiên Khung yêu quốc phía sau, cười lạnh một tiếng: "Nếu lão yêu quái kia đã không chịu ló mặt, vậy đám các ngươi đi chết hết đi! Để ta xem giết sạch các ngươi rồi, lão già đó có chịu chui ra hay không."

