Trên đài sen.
Lâm Bách Xuyên thấy đám đông đang rút lui, thừa hiểu việc tiếp tục khiêu khích để mượn cớ giết người là chuyện không tưởng, trừ phi hắn chủ động xông ra động thủ.
Nhưng điều này hiển nhiên không thể xảy ra. Hắn đời nào lại vì một lũ phế vật mà bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này.
"Bế quan trước đã. Thời gian động thiên này mở cửa chắc chắn có hạn, không thể kéo dài mãi được. Phải tranh thủ tham ngộ pháp tắc bản nguyên, dốc sức nâng cao cảnh giới tu vi."

