Tại thí luyện tinh, giữa vùng đầm lầy khổng lồ, mưa lất phất rơi. Hạt mưa tuy không lớn nhưng cứ rả rích không ngừng.
Mặt đất lầy lội nhão nhoét, bước thấp bước cao, bước bùn bước nước. Nếu không phải sinh vật bản địa, chỉ cần lơ là một chút sẽ lún sâu xuống, vĩnh viễn không thể bò lên được.
Nơi quỷ quái này rốt cuộc hình thành như thế nào? Chạy theo hướng nào vài chục dặm cũng toàn là đầm lầy, diện tích rốt cuộc rộng đến mức nào?
Toàn thân Mục Hàn Xuyên dính đầy bùn loãng. Hắn vuốt mớ tóc bết dính trước mặt sang một bên, dang rộng tứ chi nằm sấp trên bãi bùn, cẩn thận trườn tới, ánh mắt luôn chú ý quan sát phía trước.

