Trong thí luyện tinh, hai ngày sau.
Mục Hàn Xuyên vẫn ngồi xổm trên đỉnh Vong Chung. Cách hắn không xa, lại có một kẻ thuộc Sa Dực tộc và một kẻ thuộc Xích Linh tộc bay lên, chia nhau toàn bộ khoảng không trên đỉnh.
Ba bên đều mặc kệ đối phương. Dù sao đây cũng chỉ là sinh tồn thí luyện, đánh nhau chẳng được lợi lộc gì.
Bọn họ cũng không dám tùy tiện rời đi, chỉ sợ chỗ tốt thế này bị thí luyện giả khác chiếm mất, nên ai nấy đều yên lặng co cụm trong địa bàn nhỏ của mình.

