Nói với Quy Minh một tiếng, Mục Hàn Xuyên liền đi sâu vào núi dạo quanh. Tối nay mới hành động, thời gian vẫn còn dài, ngồi không cũng chán.
Điện thoại đã tắt, tạm thời không tiện liên lạc với bên ngoài. Muốn tìm người tán gẫu cũng chẳng có ai, mà nghĩ kỹ lại, hình như bản thân hắn cũng chẳng có mấy ai để trò chuyện. Tìm Tiêu San San, người có tính tình hoạt bát? Cũng không thân lắm, hơn nữa nàng lại là tiểu tam của Kinh Lê, ảnh hưởng không tốt, dù chuyện này chỉ là hắn đoán mò thôi!!
Hay đi mắng Tô Thanh Vũ một trận? Có khi nàng sẽ xách đao tới chém hắn.
Sư muội thì thôi, trong lòng nàng chỉ có khao khát chiến đấu, dù chỉ đứng từ xa nhìn người khác giao thủ, đối với nàng cũng đã là một niềm vui.

