Tương lai của Thịnh Hồng vốn nên vô cùng tươi sáng, cho nên không thể để hắn dính líu tới bất cứ chuyện bang phái nào, lại càng không thể để người ngoài biết được quan hệ thật sự giữa hai người. Cứ để hắn đường đường chính chính sống cuộc đời của mình là đủ.
Thịnh Hồng đứng dưới ánh đèn ảm đạm, nhìn thi thể của đại ca, tẩu tử và đứa cháu trai của mình, chỉ lặng lẽ đứng đó. Dù lòng đau như dao cắt, hắn vẫn phải gắng sức đè nén nỗi bi phẫn trong tim, cố hết sức tỏ ra lạnh lùng.
Hắn chậm rãi cúi đầu, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, dùng cơn đau để ép xuống nỗi bi thương và tuyệt vọng đang cuồn cuộn dâng trào nơi lồng ngực.
Không thể khóc.

