Ngủ một giấc tỉnh dậy, trời đã là mười hai giờ trưa.
Thu Tuyết đã về, đang lúi húi nấu cơm.
Hắn xoay người nhảy xuống giường cực kỳ tiêu sái: "Này, Đào Thiên Hòa đâu rồi?"
Nàng không thèm quay đầu lại, đáp: "Dĩ nhiên là đi làm việc rồi. Người chết nhiều quá, mấy ngày nay vô cùng bận rộn, lịch trình đã xếp kín đến tận tuần sau, một ngày phải chạy mấy chỗ lận."

