Hai mươi phút sau, thế công của Thứ Vũ tộc vẫn mãnh liệt như trước, nhưng lớp phòng ngự của Mục Hàn Xuyên vẫn kín kẽ không một kẽ hở. Trong mắt tên Thứ Vũ tộc xẹt qua tia sốt ruột, hắn chưa từng gặp phải đối thủ nào khó nhằn đến thế.
Lớp phòng ngự của tên Nhân tộc này sao có thể mạnh đến vậy, trực giác chiến đấu lại nhạy bén đến thế? Lần nào cũng phán đoán chính xác hướng tấn công của hắn, chẳng lẽ kẻ này là cường giả hạt giống của Nhân tộc? Vận khí của mình đâu thể xui xẻo đến mức ấy chứ.
"Tên Nhân tộc kia, xưng danh đi!"
"Cái chủng tộc phế vật nhà các ngươi, Từ Dạ Kệ ta giết không một trăm thì cũng tám chục, mà cũng xứng hỏi đại danh của ta sao?"

