Ôi, lại tốn mất hai trăm ba mươi vạn, sắp hết tiền rồi. Nhất định phải chừa lại tám trăm vạn bên người, lỡ đâu có ông chủ bao xe thì còn cần dùng đến.
Còn phải kiếm thêm 5 điểm mẫn tiệp, bằng không cái lá chắn rách này vẫn chưa dùng được. Đúng là chói mù mắt hắn, lại còn đòi mẫn tiệp!
Dạo hết những khu vực cuối cùng, Mục Hàn Xuyên đang định rời đi thì lại phát hiện thêm một tấm khiên.
Thứ này còn quái dị hơn, rõ ràng chỉ là hai cái thớt lớn, ghép lại là thành khiên. Cái thứ này cũng dùng làm khiên được sao?
“Tiểu ca, xem thử đi.”
“Đây là khiên?”
“Đúng, khiên mạnh về thủ, yếu về công.”
“Ờ…” Mục Hàn Xuyên hơi ngạc nhiên, mạnh thủ yếu công? Ý gì đây…
Người kia lập tức bước tới chào hàng, bày luôn thuộc tính ra.
【Âm Dương Ngự (E): Yêu cầu thể phách ≥360, yêu cầu lực lượng ≥110】
【Khiên: Hợp lại thành khiên, giảm 12% công kích, chịu tối đa xung kích ≤6000 joule.】
【Tách ra làm công, có thể gây sát thương xuyên thấu đơn thể, hoặc công kích chấn động diện rộng.】
Mẹ nó, đúng là mạnh thủ yếu công thật, công thủ hợp nhất!
Mở mang tầm mắt, mở mang tầm mắt rồi, hóa ra khiên còn có thể dùng kiểu này!
Mục Hàn Xuyên bỗng có một trực giác vô cùng chắc chắn… hắn không mua nổi.
“Tiểu ca, thứ này không tệ chứ?”
“Đa tạ, khỏi cần báo giá cho ta!”
“…”
Mục Hàn Xuyên quay người bỏ đi. Bất kể khi nào, cũng phải có sức tự chủ đủ mạnh, tuyệt đối không thể vì ngoại vật mà dao động tâm chí, lạc mất bản thân, làm ảnh hưởng đến kế hoạch ban đầu.
“Tiểu ca, đồ tốt hiếm có, không mua thì cũng có thể trò chuyện mà…” Khó khăn lắm mới gặp được người biết hàng, gã dĩ nhiên không chịu bỏ qua, lại tiếp tục đuổi theo.
…
Rạng sáng.
Trở về căn cứ bí mật của mình, Mục Hàn Xuyên nhìn hai cái thớt trong tay, rơi vào trầm tư sâu sắc. Xem ra sức tự chủ của hắn vẫn còn kém một chút…
Tên kia bám theo hắn suốt một đường, từ sáu trăm vạn ép xuống còn bốn trăm năm mươi vạn. Cuối cùng Mục Hàn Xuyên thật sự không nhịn nổi, vẫn phản bội sơ tâm của mình, vung tay mua luôn. Giờ chỉ biết ôm nước mắt mà khóc!!
1225.5, trừ đi sáu trăm tám mươi vạn tiêu tối nay, rồi lại cộng thêm năm mươi vạn mua một đôi giày chạy màu trắng tinh tăng mẫn tiệp.
Xong đời, chỉ còn lại 495.5 vạn.
Hắn còn phải mua thêm vài món phụ trợ đạo cụ tạp, độ bền giá trị, tu lý tương, y liệu bao đều cần bổ sung thêm mấy cái, lại mất thêm hai mươi vạn nữa.
Mục Hàn Xuyên thử đôi giày, nếu không phải cần bù đủ 5 điểm mẫn tiệp, hắn tuyệt đối sẽ không cố tình đi mua một đôi giày, lại còn trắng đến lóa mắt.
【Phi Tinh Tốc Hành Ngoa (F)】
【Yêu cầu trang bị: Không yêu cầu đẳng cấp, mẫn tiệp ≥80, tâm thức ≥80】
【Điểm mẫn tiệp +5, điểm tâm thức +3, tốc độ tăng 3%】
Thực ra cũng không tệ, tăng lên không ít, mà chỉ tốn năm mươi vạn.
Xong, yêu cầu mẫn tiệp của Thiên Liên Trì Độ (E) đã đạt, có thể dùng được rồi.
Giờ thứ khiến hắn đau đầu chỉ còn lại Âm Dương Ngự (E).
Yêu cầu lực lượng ≥110 thì Mục Hàn Xuyên đã đạt chuẩn.
Nhưng yêu cầu thể phách ≥360, Mục Hàn Xuyên chỉ có 357, còn thiếu 3 điểm.
Lúc mua không để ý, giờ thì hơi phiền rồi. Chẳng lẽ thật sự phải đi mua một cái mũ giáp?
Mục Hàn Xuyên chẳng mấy tình nguyện, những chỗ khác còn có thể khoác áo ngoài che lại, chứ mũ giáp thì che kiểu gì? Quá bắt mắt.
Nếu thực sự không còn cách nào, hay là vào nốt lần cá nhân thí luyện còn lại, nâng thể phách lên cho đủ chuẩn?Ngoài ra còn một cách khác, đó là đi mua một tấm lam sắc tùy cơ thuộc tính điểm đạo cụ tạp, vừa khéo cộng thêm 3 điểm, như vậy sẽ hoàn mỹ, nhưng…
Thứ đó cần hơn ba trăm vạn!!
…
Phiền thật!
Tiền một khi đã tiêu, chớp mắt là sạch bách, kiểu đốt tiền này không phải thứ hạng người như hắn chơi nổi.
Mục Hàn Xuyên đứng dậy, trước tiên đi lấy lại hư không vị giáp E cấp của mình.
Một giờ sau.
Mục Hàn Xuyên đi tới một giếng thông gió của nhà ga bỏ hoang.
“Tiểu Mục, ngươi tới rồi.”
Ngồi bên trong là một lão già lôi thôi, tuổi tác có lẽ đã bảy tám mươi. Cũng chẳng rõ lão đã làm nghề sửa chữa này bao nhiêu năm, vậy mà đến giờ vẫn chỉ sửa được đồ E cấp, chưa từng thay đổi.
Không phải lão không có năng lực nâng lên cấp cao hơn, mà là càng lên cao thì chuyện càng nhiều, phiền phức cũng càng lắm. Chính lão từng nói như vậy.
“Hoành gia, ta tới lấy trang bị.”
“Ừm, sửa xong mấy ngày rồi, cầm đi.”
Hoành gia lấy hư không vị giáp E cấp từ trong rương ra, đặt lên bàn.
Không vội kiểm tra, Mục Hàn Xuyên trả nốt phần tiền còn lại trước.
Phí sửa chữa thí luyện trang bị E cấp dao động từ mười vạn đến ba mươi vạn, tùy vào phẩm cấp của trang bị và mức độ hư hỏng. Hư không vị giáp E cấp của Mục Hàn Xuyên bị hỏng không hề nhẹ, Hoành gia ra giá hai mươi vạn, trước đó đã trả mười vạn, giờ xong việc trả nốt mười vạn còn lại.
Đối với một món trang bị trị giá mấy trăm vạn mà nói, cái giá ấy không tính là đắt, huống hồ món này của Mục Hàn Xuyên còn là khải y.
Trả xong tiền, Mục Hàn Xuyên mới cầm hư không vị giáp E cấp lên, kiểm tra một lượt, sau đó mặc vào người rồi khoác áo ngoài lên.
“Vào trong thì cẩn thận.” Dĩ nhiên lão đang nhắc tới thí luyện tinh.
“Đa tạ.”
Lão già này đã sửa trang bị suốt mấy chục năm, không biết rốt cuộc kiếm được bao nhiêu tiền. Cho dù chỉ dựa vào lam sắc tùy cơ thuộc tính điểm đạo cụ tạp để tăng thuộc tính, thực lực của lão cũng không thể yếu. Đây rõ ràng là hạng người thâm tàng bất lộ.
Rời khỏi đó, Mục Hàn Xuyên lại đi tới chỗ Lão Vương.
Ban đầu hắn định trực tiếp ra tay giết chết Tống Hanh, nhưng giờ đã đổi sang một kế khác. Hà tất phải dùng sức mạnh cứng đối cứng, dùng trí để đoạt thế mới là thượng sách. Biết đâu Lão Vương cũng là hạng người thâm tàng bất lộ, nhất định sẽ che chở cho đồ đệ.
Trạm xử lý bùn ven sông.
Mục Hàn Xuyên bước vào.
Lão Vương đang sửa trang bị, bên cạnh là Tống Hanh.
Trong góc tường còn có hai người ngồi đó, hẳn là tới sửa trang bị. Cũng chẳng rõ bọn họ đang bàn tán chuyện gì, vừa thấy Mục Hàn Xuyên đi vào liền đặc biệt liếc nhìn hắn một cái.
Tống Hanh ngẩng đầu, người này sao lại tới đây? Lại tới sửa trang bị nữa sao?
Mục Hàn Xuyên đi thẳng về phía Lão Vương.
Lão Vương cười mở miệng đón khách: “Mục, lần này cần sửa thứ gì?”
Mục Hàn Xuyên cũng cười nhạt, nhưng hắn chẳng có tâm trạng vòng vo. Vừa nhìn thấy Tống Hanh là hắn đã không nhịn được muốn động thủ, bèn đi thẳng vào vấn đề:
“Lão Vương, món hư không vị giáp E cấp lần trước, ta đã giao tiền, lại chờ nửa tháng, cuối cùng chỉ nhận về một món hàng lỗi, đến sáu thành cũng chưa sửa xong, khiến đoàn đội thí luyện của ta gặp không ít phiền phức.
Bây giờ ngươi đã trở về, chẳng lẽ không nên cho ta một lời giải thích sao? Nếu quả thật có chuyện gì đặc biệt xảy ra, ta đương nhiên có thể thông cảm.”
Lão Vương cau chặt mày, đôi mắt hơi nheo lại, nhìn sang tên đồ đệ bên cạnh. Lão nhớ rất rõ, trước khi rời đi đã cố ý dặn dò món nào cần sửa trước, món nào có thể để sau, thậm chí còn đánh số thứ tự cẩn thận, sao vẫn có thể xảy ra sai sót?
Chết tiệt, tên này tới gây chuyện sao? Tống Hanh lập tức đứng phắt dậy, giận dữ quát: “Ngươi đánh rắm! Rõ ràng ta đã sửa xong cho ngươi, nếu không sao ngươi lại mang đi được? Chuyện không có chứng cứ thì đừng có ngậm máu phun người. Ngươi thật cho rằng chỗ chúng ta dễ bị bắt nạt sao?”Mặt không đỏ, tim không loạn, Tống Hanh chẳng có lấy nửa phần hổ thẹn, còn lớn giọng: có bản lĩnh thì đưa chứng cứ ra đây.
Lão Vương nhíu mày càng chặt. Mục đã sửa trang bị chỗ lão suốt mấy năm, từ F cấp ban đầu đến E cấp bây giờ, xưa nay chưa từng nhiều lời nửa câu, cũng chưa từng kiếm chuyện, hẳn sẽ không vô duyên vô cớ mà vu oan người khác. Nhưng bên kia lại là đồ đệ của chính lão…
Mục Hàn Xuyên từng được phen lĩnh giáo sự trơ trẽn của Tống Hanh, chỉ không ngờ tên này còn có thể vô sỉ đến mức ấy.
Hắn chẳng còn tâm trí đâu mà đứng đây đôi co với bọn chúng về cái gọi là chứng cứ, chỉ khẽ nhấc bước, đi về phía Tống Hanh đang nổi giận đùng đùng.
Lão Vương lập tức đứng bật dậy, bàn tay giấu bên dưới siết chặt: “Mục, có gì thì từ từ nói. Nếu thật là lỗi của chúng ta, tiền bồi thường tuyệt đối không thiếu ngươi một đồng.”
“Sư phụ, hắn cố ý tới gây sự! Đồ nhi sao có thể làm ra chuyện như vậy được? Rõ ràng hắn đang vu oan cho đồ nhi, muốn nhân cơ hội đòi chác. Hạng người thế này, đồ nhi gặp nhiều rồi.”
Hai kẻ đứng xem liếc mắt nhìn nhau, trong lòng đều đã mơ hồ đoán ra vài phần.
Mục Hàn Xuyên không nói thêm, cũng không ra tay. Trước mặt Lão Vương, dưới ánh mắt đầy cảnh giác của lão, hắn chỉ bước tới bên cạnh Tống Hanh, nhẹ nhàng vỗ vai hắn một cái, rồi giữa ánh nhìn ngỡ ngàng của mấy người, quay người rời đi.
Cãi đến nước này rồi, bọn họ còn tưởng hai bên sẽ đánh nhau một trận!
【Tiêu ký thành công: Vật có thể tiêu ký: 7/7】
