Logo
Chương 415: Nê tượng ôm bài vị

Ánh đèn trong quán dường như tối sầm lại ngay khoảnh khắc đó.

Tay Căn thúc nắm chặt chiếc kèn Suona, trong đáy mắt vẫn còn vương vất nỗi kinh hoàng của đêm hôm ấy.

"Gió thổi bay cái rèm kiệu lên, tôi liền nương theo ánh trăng mà nhìn vào."

Giọng ông lão hạ thấp hết mức, như sợ làm kinh động đến thứ gì đó vẫn còn đang lang thang trong khu phế tích phía đông thành phố.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng