Tô Văn dựng xe đạp ở đầu ngõ, đưa tay quệt vệt mồ hôi lấm tấm trên trán.
Năm mươi cân gạo nếp, cộng thêm đủ thứ nguyên liệu lỉnh kỉnh khác, quả thực nặng ra phết.
Cũng may dạo này hắn được Cố Uyên rèn giũa, lại thêm cái áo khoác đạo bào tẩm bổ ngày đêm nên da thịt cứng cáp hơn trước nhiều. Chứ đổi lại là thằng tiểu đạo sĩ mọt sách ngày xưa, khéo gục ngay giữa đường rồi.
"Ông chủ, hàng họ đủ cả rồi."

