Logo
Chương 439: Tiền giấy đỏ rợp trời

"Ti-ta... Ti-ta..."

Tiếng kèn xô-na không hề cao vút hay vang lừng, ngược lại còn toát lên vẻ trầm đục, nặng nề.

Nghe không giống âm thanh phát ra từ nhạc cụ, mà như thể đang thổi thẳng bên tai người ta vậy.

Cố Uyên đặt đôi đũa trong tay xuống.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng