Ngoài cửa, Tô Văn làm theo lời dặn của Cố Uyên, rưới một ấm trà đặc đang sôi lên trước ngưỡng cửa Cố Ký.
Hơi nóng quyện với mùi trà bốc lên, hóa thành một làn khói xanh.
Tô Văn nhìn làn khói tan vào trong gió, lặng lẽ cúi đầu một cái.
Coi như tiễn người hàng xóm già treo bình cứu đời ấy đoạn đường cuối cùng.

