Hai người rảo bước về hướng bắc — doanh trại quân đội nằm ở phía nam thành phố, nếu cứ đi tiếp về phía nam thì sẽ lọt vào khu đất canh tác cũ của nông dân.
Chỗ đó bình thường vốn đã vắng vẻ, bây giờ lại càng nguy hiểm hơn.
Thế nên, Lưu Sướng quyết định tiến về phía trung tâm thành phố cho an toàn. Vừa đi được vài bước, cô bé đã cảm nhận được điều gì đó khác thường.
"Cháu cảm nhận được hai sinh vật có chỉ số nguy hiểm khoảng 0.8 đang tiến về phía này."
"0.8 á?" Nghe cô bé nói vậy, Lưu Sướng vội kéo cô bé ngồi xổm xuống, nấp kín vào bụi cỏ rậm rạp: "Hên vậy sao?"
Nắm chặt con dao phẫu thuật, hắn nhìn qua kẽ lá quan sát động tĩnh bên ngoài.
"Ngay hướng thẳng phía trước này à?" Lưu Sướng cẩn thận dùng dao chỉ về phía trước mặt.
"Vâng, chúng đang từ từ tiến lại gần đây."
"Ừm." Lưu Sướng gật đầu, nín thở.
Hắn biết rõ, với những loài động vật thính nhạy, chỉ một tiếng thở nhẹ cũng đủ làm lộ vị trí. Mà với một kẻ đi săn — ẩn nấp luôn là bài học quan trọng nhất.
Thời gian chầm chậm trôi qua, Lưu Sướng nhẩm đếm nhịp tim để xua đi cảm giác căng thẳng trước lúc ra tay.
Vừa đếm đến nhịp thứ một trăm, hắn đã thấy bụi cỏ phía xa lay động, ngay sau đó, hai bóng sinh vật chui ra.
"Mẹ kiếp!" Vừa nhìn rõ hai sinh vật kia, Lưu Sướng khẽ chửi thề một tiếng rồi đứng thẳng dậy: "Tiểu Tĩnh, không cần trốn nữa, là người."
"Dạ." Nghe tiếng Lưu Sướng, cô bé cũng chui ra khỏi bụi cỏ: "Là hai người con gái ạ?"
"Ừ." Lưu Sướng nhìn hai thiếu nữ trạc mười bảy, mười tám tuổi ở đằng xa. Rõ ràng giọng nói của hắn đã làm hai người kia giật mình, nhưng vì tầm nhìn chỉ giới hạn trong phạm vi ba mét nên họ hoàn toàn không thấy được hắn.
"Ai... có ai ở đó không?" Thứ không nhìn thấy mới là thứ đáng sợ nhất. Hai cô gái đứng chôn chân tại chỗ, dáo dác nhìn quanh rồi cất tiếng gọi.
"Chúng tôi chỉ đi ngang qua thôi, đừng lo." Lưu Sướng đứng ngoài màn sương đáp lại.
"Đi thôi." Nói xong, Lưu Sướng xoa đầu cô bé, chẳng buồn để ý tới phản ứng của đối phương mà dắt tay Tiểu Tĩnh rời đi, tiếp tục hành trình đi săn.
Nhưng chuyến đi săn lại chẳng hề suôn sẻ. Suốt ba tiếng đồng hồ trôi qua, bọn họ vẫn hoàn toàn trắng tay.
Trong ba tiếng này, họ đụng mặt con người tổng cộng 17 lần, phát hiện 15 sinh vật có chỉ số nguy hiểm trên 5, còn né được ba đợt di cư quy mô lớn của bầy côn trùng, nhưng tuyệt nhiên không chạm trán con mồi nào ưng ý.
"Haizz, qua buổi trưa rồi mà vẫn chẳng thu hoạch được gì." Ngồi trên bậc thềm của dải phân cách ven đường, lưng tựa vào đám cây cối nay đã mọc cao tới ba mét, Lưu Sướng thở dài, tranh thủ nghỉ ngơi chốc lát.
"Cháu mệt không?" Hắn xoa đầu cô bé, hỏi.
"Dạ hơi mệt, nhưng cháu vẫn chịu được." Cô bé gật đầu, vết sẹo trên mặt vạch ra một đường cong trong không khí: "Đi lại nãy giờ, chú có đói không?""Haha, đừng gọi chú, anh còn trẻ lắm, mới tốt nghiệp đại học thôi." Nghe cô bé nói, Lưu Sướng bật cười: "Anh trông đâu đến nỗi già, mấy đứa cỡ tuổi em cứ gọi anh bằng anh là được rồi. Còn chuyện có đói hay không ấy hả, anh có thể nghiêm túc trả lời em là: Cực kỳ đói!"
"Thế ạ, may mà em còn giấu một ít đồ ăn." Cô bé vừa nói vừa móc từ trong túi áo ra chưa tới nửa miếng lương khô: "Hồi nãy em ăn không hết nên chừa lại, lát nữa anh còn phải đánh nhau với thú dữ, anh ăn đi để bổ sung thể lực."
"Hahaha..." Nhìn mẩu lương khô bé tí kia, Lưu Sướng lại bật cười: "Có nửa miếng lương khô mà em cũng ráng nhịn để dành cho được. Đừng bảo với anh là lúc nãy em ăn no rồi nhé, anh không tin là em không đói đâu, em tự ăn đi!"
"Ơ..." Thấy Lưu Sướng không nhận lấy, cô bé hơi ngẩn người, khuôn mặt lộ vẻ tủi thân, nhưng bàn tay đang chìa ra vẫn bướng bỉnh không chịu rụt về.
"Thôi được rồi, đã là lòng tốt của em thì anh sẽ ăn." Thấy biểu cảm của cô bé, Lưu Sướng phì cười lần thứ ba, hắn giật lấy mẩu lương khô rồi tống thẳng vào miệng.
Ngay sau đó, kết cấu khô cứng đặc trưng cùng mùi mỡ hành của miếng lương khô lan tỏa khắp khoang miệng.
"Mẹ nó, thơm thật đấy, lúc đói thì ăn cái gì cũng thấy ngon. Cảm ơn em nhé!" Ăn xong mẩu lương khô, hớp thêm ngụm nước, Lưu Sướng lại đứng dậy: "Đi thôi, giờ anh ăn của em một miếng bánh, tối nay đền lại cho em một tảng thịt to đùng!"
"Dạ." Nghe Lưu Sướng nói thế, cô bé gật đầu thật mạnh, trên mặt nở nụ cười.
Hai người lại tiếp tục lên đường...
Sang buổi chiều, có lẽ nhờ mẩu lương khô ban nãy mà vận may của họ bỗng chốc tốt hẳn lên.
Lần này hai người mới đi loanh quanh chừng mười mấy phút, né được một tốp người là đã tìm thấy mục tiêu mình cần——một con chó hoang.
Đây là một con chó cỡ lớn đi lạc đàn, dù do ảnh hưởng của sương đỏ nên cơ thể có chút biến dị, nhưng nhìn chung vẫn không quá khỏe mạnh.
Chỉ số nguy hiểm mà cô bé đưa ra là "1.5", đồng nghĩa với việc tố chất cơ thể của con chó này cũng chẳng nhỉnh hơn một người đàn ông trưởng thành là bao. Song, nhờ vào bản năng thiên phú của loài chó, nó vẫn khó đối phó hơn con người bình thường khá nhiều.
Thế nên vừa nhìn thấy nó, Lưu Sướng đã vội vàng nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, thậm chí chẳng dám ho he nửa lời——hắn thừa hiểu thính giác của loài chó nhạy bén đến mức nào.
Nấp trong bụi cỏ, Lưu Sướng ấn tay xuống ra hiệu cho cô bé ở yên một bên, sau đó nín thở, mượn sự che chắn của đám cỏ rậm rạp từ từ áp sát con chó lớn kia.
Nhưng mọi chuyện lại chẳng như ý muốn. Dù hắn đã cẩn thận tới mức tối đa, vậy mà lúc đế giày dẫm lên gốc cỏ vẫn phát ra một tiếng "lạo xạo" cực kỳ khe khẽ.
Ngay lập tức, con chó lớn kia đã bị kinh động.
Thính giác nhạy bén lập tức báo cho nó biết vị trí của Lưu Sướng. Đôi mắt đỏ ngầu men theo hướng âm thanh phát ra, chuẩn xác tìm thấy Lưu Sướng khi hắn đã mò tới trong phạm vi ba mét.
"Gừ... gừ...!"
Thấy có kẻ lạ mặt áp sát, mặt con chó nhăn lại, nhe hàm răng nanh nhọn hoắt, cổ họng rung lên phát ra tiếng gầm gừ đe dọa đặc trưng của loài chó.
Thế nhưng Lưu Sướng lúc này đã chẳng còn là hắn của mấy ngày trước khi mạt thế mới giáng lâm nữa. Với tư cách là một trong số ít người biến dị của nhân loại, dù tố chất cơ thể chưa có sự nâng cấp mang tính nhảy vọt, nhưng một con chó cỏn con thế này cũng chẳng thể dọa được hắn nữa rồi.Nắm chặt con dao mổ trong tay, Lưu Sướng đứng yên tại chỗ, gườm gườm đối đầu với con chó nọ——hắn không muốn ra tay trước. Hắn thừa hiểu, với tập tính của loài vật và tư thế đứng của con người, chủ động tấn công trước rất khó đạt được kết quả như ý.
Người vốn cao hơn chó, chó lại đứng bằng bốn chân nên linh hoạt hơn nhiều. Nếu muốn ra đòn trước, hắn sẽ phải thực hiện một chuỗi động tác: ngồi thụp xuống, khom lưng, lao tới rồi vung dao. Hơn nữa, việc cúi gập người tấn công xuống dưới sẽ khiến cơ thể rất dễ mất thăng bằng, đòn đầu mà hụt thì cực kỳ khó bồi thêm đòn nữa.
Thay vì vậy, thà cứ đợi nó vồ tới trước còn hơn. Vồ mồi——xét theo thiên tính của động vật có vú, bản năng săn mồi sẽ khiến chúng ưu tiên nhắm thẳng vào cổ kẻ địch để cắn xé gây ngạt thở. Hay nói đúng hơn, không phải là chúng biết tính toán để tấn công vào cổ, mà chính bản năng đã thôi thúc chúng làm vậy.
Lưu Sướng tin vào bản năng của loài thú.
Cho nên,
Hắn đang chờ!!!
..
