"Ừ." Chụp lấy gói bánh quy giữa không trung, Lưu Sướng đưa lên mũi ngửi kỹ rồi nói: "Đúng là không có mùi mốc, nhưng đến cái mùi thơm vốn có của bánh quy cũng bay sạch rồi, chắc cũng sắp hỏng đến nơi."
"Xem ra chúng ta thật sự phải nghĩ cách khác thôi." Lý Khinh Thủy liếc nhìn thùng bánh quy, nói: "Thức ăn của quân đội cũng sắp hết đát rồi, hơn nữa họ đã bắt đầu để mắt tới chúng ta. Xem ra con đường đổi bánh quy này đứt hẳn rồi."
"Dạo này chẳng phải nghe nói có người định thử trồng trọt sao?" Nghe tin sắp đứt bữa, Thằng Béo sốt ruột: "Cây cối bên ngoài mọc um tùm như thế, có người mới đề xuất trồng mấy loại lương thực như ngày trước. Cứ tính theo tốc độ sinh trưởng của đám thực vật bên ngoài, chu kỳ thu hoạch hoàn toàn có thể rút ngắn xuống dưới mười ngày mà."
"Không đơn giản thế đâu, bao nhiêu thứ ngày trước ăn được thì giờ có ăn được nữa đâu, cậu lấy gì đảm bảo lương thực trồng ra sẽ nuốt trôi? Phải biết nó cũng là thực vật, cũng sẽ tiến hóa và biến dị đấy." Lý Khinh Thủy đáp: "Hơn nữa, cho dù ăn được thì trong mười ngày tới tính sao? Chẳng lẽ cậu cũng muốn giống đám người bên ngoài, đi gặm rễ cây với cỏ dại chắc?"
"Thế phải làm sao bây giờ? Đồ săn về không ăn ngay là hỏng, giờ có cả tấn thịt mà một bữa ăn không hết thì cũng vứt đi thôi!" Thằng Béo cuống cuồng kêu lên.
Lời của hắn khiến cả đám chìm vào im lặng trong giây lát.
"Xem ra chỉ còn cách dùng biện pháp đó thôi." Một lát sau, Lưu Sướng lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng gượng gạo. Hắn liếc nhìn Chu Lâm rồi nói: "Chỉ còn cách làm theo phương pháp mà trước đây cô ấy từng nhắc tới, đó là xử lý chống thối rữa mạnh hơn cho thịt!"
"Ý cậu là..." Được Lưu Sướng nhắc nhở, Lý Khinh Thủy lập tức nhớ tới đề xuất của Chu Lâm hơn chục ngày trước: "Ý cậu là dùng formalin ngâm xác chết ấy hả?"
"Đúng vậy, nếu có formalin thì kể cả trong tình hình hiện tại, thịt cũng có thể giữ được hai ba ngày. Chỉ cần bảo quản được thì số thịt chúng ta săn về mới có giá trị, chúng ta mới không rơi vào cảnh đứt bữa hoàn toàn." Lưu Sướng khẽ híp mắt nói.
"Nhưng tìm formalin ở đâu bây giờ?" Thằng Béo lại thắc mắc.
"Bệnh viện có đầy." Lưu Sướng bất giác nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên tới bệnh viện tìm thuốc men: "Chỉ là cái nơi như bệnh viện, nghe qua thấy hơi rợn người một chút thôi."
"Cách này khả thi đấy." Nói xong, Lý Khinh Thủy vỗ mông đứng dậy khỏi chiếc ghế đẩu: "Đi thôi, trời muộn rồi, chúng ta vừa đi vừa bàn."
Thấy Lý Khinh Thủy đứng dậy, mấy người Lưu Sướng cũng đứng lên theo. Họ vừa tiếp tục bàn luận về vấn đề này, vừa dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp rồi rời đi, quay về phòng ký túc xá của mình.
Lúc này, phòng ký túc xá của bọn họ trông rộng rãi hơn hẳn so với lúc mới tới. Từng người trong doanh trại lần lượt ngã xuống khiến những gian phòng vốn chật chội cũng dần trở nên trống trải.
Vốn dĩ phòng của Lưu Sướng là phòng tám người, nhưng lại nhét tới ba gia đình với tổng cộng mười hai nhân khẩu, giường chiếu căn bản không đủ chia. Thế nhưng chỉ mới trôi qua chục ngày ngắn ngủi, giường ngủ lại chẳng còn ai tranh giành nữa — bởi vì ngoại trừ nhóm của Lưu Sướng ra, hai gia đình kia đều đã chết quá nửa.
Như Tiểu Cương thuộc gia đình bốn người, ngày thứ hai sau khi dọn vào đã bị quái vật xúc tu xé xác. Còn trong đợt đại tử vong do vi khuẩn xâm nhập mấy ngày trước, bố của nó cũng không trụ nổi mà mất mạng. Bây giờ nhà đó chỉ còn lại Tiểu Dũng và mẹ nó nương tựa vào nhau.Về phần gia đình ba người thảm thương kia, ngay từ trước khi "thời kỳ tử vong" ập đến đã chỉ còn lại cô gái ít nói đó. Hơn nữa, kể từ khi bố mẹ qua đời, tinh thần cô gần như sụp đổ, hàng ngày chỉ biết sống lay lắt nhờ cỏ dại và vỏ cây. Dù bị đày đọa đến mức không còn ra hình người, cô lại sống sót một cách kỳ diệu.
Thấy cô sống sót, ngay cả Lý Khinh Thủy cũng không khỏi cảm thán trước sự "kiên cường" của sinh mệnh con người.
Đến lúc này, sau khi bốn người bỏ mạng, giường ngủ trong phòng ký túc xá tám người cuối cùng cũng đủ chia. Thậm chí, vì cô bé kia thích ngủ cùng Lưu Sướng nên căn phòng còn thừa ra hẳn một chiếc giường — ở nơi này, những cuộc tranh giành giường chiếu đã không còn nữa.
Thế nhưng dù không còn tranh giành giường chiếu, bầu không khí nơi đây chẳng hề thoải mái hơn chút nào, trái lại còn ngột ngạt hơn trước rất nhiều. Cái chết cùng cơn đói cùng cực khiến không khí nặng trĩu như thủy ngân, sự quái đản biến nơi này trở nên âm u, tĩnh mịch chẳng khác gì nhà xác. Nếu một người chưa từng trải qua tận thế bước vào căn phòng này, chắc chắn sẽ bị sự nặng nề ấy đè nén đến mức tức ngực, buồn nôn.
Bước qua cửa phòng, nhóm Lưu Sướng cũng chọn cách im lặng giống như mấy ngày trước. Nhóm năm người của họ là một tập thể cực kỳ hiếm hoi vẫn "bình an vô sự" kể từ khi tận thế bắt đầu đến nay. Do không có ai mất mạng, không khí giữa họ nhẹ nhõm hơn hẳn, trở nên hoàn toàn lạc lõng so với những người xung quanh.
Vì vậy, mỗi khi trở về đây, họ đều biết ý mà giữ im lặng để tránh kích động đến người khác.
Năm người ngầm hiểu ý nhau, ai nấy lặng lẽ làm việc của mình, rồi cùng chìm vào giấc ngủ khi bóng tối bao trùm khắp mặt đất.
...
Lại một đêm tĩnh lặng trôi qua.
Sáng sớm hôm sau, khi tia nắng đầu tiên thắp sáng màn sương đỏ quạch như máu, tất cả mọi người đồng loạt mở mắt. Việc đầu tiên sau khi thức dậy là rời khỏi giường để tiếp tục đấu tranh sinh tồn.
Lưu Sướng và cô bé luôn là tổ đội săn bắn cố định.
Còn Thằng Béo và Chu Lâm thì luôn đi theo Lý Khinh Thủy tìm kiếm các loại thực vật ăn được. Những thứ cây cỏ này chính là phao cứu sinh mỗi khi Lưu Sướng không săn được thịt, còn khi săn được thịt đem đổi lấy bánh quy, chúng sẽ trở thành món rau ăn kèm. Xét theo một khía cạnh nào đó, ý nghĩa tồn tại của chúng chẳng hề thua kém số thịt mà Lưu Sướng săn về.
Thế nên, sau khi phân công rõ ràng, mấy người họ lại đón lấy tia nắng sớm mai, hòa mình vào tự nhiên, hệt như những người nguyên thủy thời cổ đại đang vật lộn kiếm tìm thức ăn để sinh tồn.
"Người ta hay bảo may mắn và vận rủi đều đi có đôi có cặp, cũng giống như đạo lý phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí vậy." Bước ra khỏi ký túc xá, Lý Khinh Thủy vỗ vai Lưu Sướng nói: "Hôm qua cậu may mắn săn được một con gà, hôm nay chúc cậu lại gặt hái thêm thành quả nhé!"
"Mong là được như lời anh nói!" Nghe Lý Khinh Thủy khích lệ, Lưu Sướng cười lớn một tiếng, ngồi xổm xuống nhấc bổng cô bé đặt lên cổ, vẫy tay chào mọi người rồi hòa mình hoàn toàn vào màn sương đỏ sậm kia.
Bước ra khỏi Đại viện Quân khu, đi xuyên qua những bụi cỏ rậm rạp, Lưu Sướng cõng cô bé trên vai, bước chân không những vững chãi mà tốc độ còn cực kỳ nhanh. Lần tiến hóa thứ hai của cơ thể khiến sức mạnh của hắn tăng vọt, cô bé ngồi trên vai nhẹ bẫng tựa lông hồng. Tầm nhìn rộng mở giúp hắn thu trọn cảnh tượng trong vòng mười lăm mét vào mắt — khoảng cách mười lăm mét này khiến hắn chưa từng cảm thấy thế giới trong màn sương mù lại rõ ràng đến thế."Tiểu Tĩnh, hai ngày nay tầm cảm ứng của em tăng thêm được bao nhiêu rồi?" Lưu Sướng nắm chặt cây nỏ dài quân dụng, vừa di chuyển cẩn thận vừa hỏi.
"Khoảng hơn một trăm ba mươi mét rồi ạ, hai ngày nay tốc độ tăng đã chậm lại."
"Ừ, Thầy Lý bảo đợt đột biến diện rộng đầu tiên của nhân loại đã qua rồi, không biết bao giờ mới đến đợt tiếp theo. Hiện tại chỉ số nguy hiểm của anh là bao nhiêu?"
...
