“Alo, Đại Nghị trưởng, là cháu, Lăng Tiêu đây.”
Lăng Tiêu thoải mái dựa vào sofa, một tay vuốt nhẹ mái tóc Ngải Đồ Đồ, tay kia cầm điện thoại.
“Ồ, Lăng Tiêu à.” Giọng Thiệu Trịnh truyền ra từ loa ngoài, “Chuyện ngoài biển xong rồi?”
“À, đúng rồi, cháu quên chưa nói.” Giọng Lăng Tiêu rất hờ hững, “Trong Thái Bình Dương có một con Chủ Tể Đế Vương bị cháu làm thịt rồi, đám Hải yêu còn lại chắc cũng không dám mò tới quấy phá bờ biển Hoa Hạ nữa.”

