Logo
Chương 1: Săn cá voi trở về (1)

Đêm đen như mực.

Mưa to gió lớn.

Những con sóng dữ tợn điên cuồng vỗ đập vào ghềnh đá, tưởng chừng như giây tiếp theo sẽ lật tung cả mảng đất liền. Quả bóng khí tượng màu cam treo cao hơn chục mét đã bị gió thổi bạt đi, báo hiệu cơn bão đang đến rất gần. Ngay cả cọc gỗ chắc chắn buộc dây chống bão bên dưới cũng bắt đầu kêu răng rắc, chực chờ gãy gập.

Với một bến cảng hẻo lánh như Tứ Kiều, thời tiết tồi tệ cỡ này tuy không nhiều nhưng năm nào cũng phải hứng chịu dăm ba bận. Cư dân ở đây đã quá quen với điều đó. Họ rúc hết vào những căn chòi lụp xụp của mình, thắp ngọn đèn leo lét, lôi cá khô ra nhắm với rượu nhị oa đầu Hồng Tinh. Dĩ nhiên, họ cũng không quên hứng chậu, lót bạt và dùng đủ mọi thứ có thể để che chắn dưới những chỗ dột trên mái nhà. Dù vậy, chăn màn lúc nào cũng trong tình trạng ẩm ướt, sờ tay vào là thấy ngay một tầng hơi nước nhớp nháp.

Giữa bầu không khí ấy, tại một căn lều rách nát ở phía tây trấn Tứ Kiều, một đống lửa lại đang cháy bừng bừng. Bên trong lều vứt bừa bộn những chiếc lốp cao su phế liệu — với những thuyền dân nghèo khó, đây là vật liệu vá thuyền vừa rẻ vừa hiệu quả. Quanh đống lửa là hơn chục thuyền dân da dẻ đen nhẻm đang quây quần, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng phấn khích. Đa phần bọn họ đều là trai tráng độ hai, ba mươi tuổi. Duy chỉ có người đàn ông trung niên ngồi chính giữa là mang khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn như dao khắc rìu đẽo, râu ria lởm chởm dưới cằm đã điểm hoa râm. Ngũ quan của ông toát lên vẻ khắc khổ nhưng hiền lành, nhìn qua là biết tuýp người luôn cam chịu số phận.

"Ái chà chà, theo tôi thì vụ hôm nay Tam Tử đúng là có công, nhưng cú phóng của Sâm Nham mới gọi là chuẩn đét!"

Kẻ vừa lên tiếng là một thanh niên có vết sẹo trên mặt tên Cao Cường. Gã vừa huơ tay múa chân khoa trương vừa nói văng cả nước bọt. Lời gã rõ ràng nhận được sự đồng tình của những người xung quanh. Không ít người gật gù liên tục, dồn ánh mắt tán thưởng về phía chàng thanh niên đang ngồi bên phải.

Thanh niên này có đôi mày đen rậm, cơ bắp trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, vóc dáng vô cùng vạm vỡ. Nét mặt hắn tuy mang chút ngông nghênh tuổi trẻ nhưng vẫn toát lên vẻ trầm ổn. Lúc này, hắn đang ngồi vắt vẻo trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay bưng cái bát sứ mẻ miệng. Chắc do nước trong bát còn quá nóng nên hắn phải vừa thổi vừa uống. Chàng thanh niên tên "Sâm Nham" kia nghe nhắc đến mình thì chỉ khẽ mỉm cười. Hắn không lên tiếng, chỉ gật đầu chào lại anh em rồi tiếp tục uống nước.

"Cú phóng của Sâm Nham thì miễn bàn rồi, nhưng tôi cũng đâm trúng chín lao đấy nhé, trọn vẹn chín lao!" Một gã đàn ông vạm vỡ mũi to đứng bật dậy oang oang, tay chân vẫn kích động múa may không ngừng.

"Mẹ kiếp, con súc sinh to xác đó kéo bọn mình chạy ít nhất cũng phải ba mươi dặm! Kéo thêm mười dặm nữa thì anh em mình ăn trọn cơn bão này rồi."

Ở góc tường, một người đàn ông trung niên gầy đen bỗng chen ngang cười nói:

"Đại Tứ ca, đống long diên hương lấy ra lần này sợ là không dưới hai chục cân đâu! Phơi khô đi thì bèo nhất cũng phải được mười mấy cân... Phen này trúng quả đậm rồi, chẳng phải anh vẫn luôn muốn đại tu lại con tàu Phúc Viễn sao? Chỗ tiền này đủ cho anh đại tu mười lần vẫn còn dư chán!"

Đại Tứ ca rõ ràng là người đàn ông trung niên ngồi giữa kia. Nghe vậy, ông cũng nở nụ cười thật thà, nhưng nơi khóe mắt chân mày lộ rõ niềm vui sướng ngập tràn. Sinh ra bên bờ biển, vị mặn của nước biển dường như đã ngấm sâu vào tận tủy xương ông. Cả đời Đại Tứ ca gần như lấy thuyền làm nhà. Vì nhận nuôi hai đứa trẻ mồ côi từ sớm nên mãi ông vẫn không lấy được vợ, mà về sau dường như ông cũng chẳng còn thiết tha chuyện cưới xin nữa. Mấy năm trước, ông dốc toàn bộ tiền tích cóp cả đời để mua lại chiếc tàu cũ Phúc Viễn. Ngờ đâu lại bị người ta lừa gạt, vừa nhận tàu đã phải đại tu một trận, thành thử đến tận bây giờ đống nợ nần ngày ấy vẫn chưa trả hết.Nếu sự lương thiện và trung hậu thực sự được số phận ưu ái, thì có lẽ Đại Tứ ca đã giàu nứt đố đổ vách từ lâu rồi. Nhưng thực tế phũ phàng là dù ông có nhọc nhằn bươn chải đến đâu, cũng chẳng thể thoát khỏi cái kiếp lênh đênh bần hàn. Có điều, ông trời dù có cay nghiệt đến mấy thì thỉnh thoảng cũng có lúc mở mắt. Hôm kia, khi thuyền Phúc Viễn ra khơi, họ lại tình cờ đụng độ một con "quái đầu béo" đi lẻ!

"Quái đầu béo" là tiếng lóng của ngư dân vùng Quảng Đông, Quảng Tây và Hải Nam, còn tên khoa học của nó chính là loài cá nhà táng lừng danh. Thân hình loài này thô ngắn, di chuyển chậm chạp vụng về, ngoại hình lại vô cùng kỳ dị với kiểu đầu to đuôi nhỏ. Nếu phải lấy sinh vật nào đó ra để so sánh, thì chắc chỉ có con nòng nọc phóng to lên ngàn vạn lần mới miễn cưỡng khớp được. Cái đầu khổng lồ của cá nhà táng chiếm tới một phần tư, thậm chí một phần ba chiều dài cơ thể, trông chẳng khác nào một chiếc rương lớn. Mũi của nó cũng rất đặc biệt, chỉ có lỗ mũi trái nằm chếch phía trên là thông suốt, còn lỗ mũi phải đã bị tịt. Vì vậy, cột nước khi nó thở ra luôn phun chếch một góc 45 độ về phía trước bên trái. Với những ngư dân lão luyện, chỉ cần nhìn cột nước phun từ xa là đã phát hiện ra tung tích của chúng. Có điều, sau mấy chục năm bị săn bắt khốc liệt, số lượng cá nhà táng trên toàn thế giới đã giảm mạnh tới mức chỉ còn vỏn vẹn vài trăm con. Trong vòng năm năm trở lại đây, khắp vùng biển Nam Hải cũng chỉ có đúng ba lần xuất hiện tin tức săn được "quái đầu béo", đủ hiểu loài này hiếm đến mức nào.

Lúc đó, người phát hiện ra con quái đầu béo đi lẻ này là A Phát – gã đàn ông gầy đen ngang hàng phải lứa với Đại Tứ ca. Đám thanh niên còn lại trên thuyền đều phải gọi ông một tiếng "Đại Tứ thúc". Nói thật, với trang thiết bị của con thuyền đánh cá cũ nát như Phúc Viễn, căn bản là không có cửa nào để đụng tới con quái vật khổng lồ này. May thay, Tam Tử – đứa con nuôi của Đại Tứ thúc – lại rất khéo tay. Mấy hôm trước, hắn nhặt được một khẩu súng phóng lao người ta vứt đi ở bãi phế liệu bến tàu, lẳng lặng cặm cụi mày mò một hồi, thế mà cũng xài tạm được. Vốn dĩ hắn chỉ định dùng nó để bắn mấy con cá mập lảng vảng ở Nam Hải kiếm ít bóng cá, ai mà ngờ lại đụng ngay con quái đầu béo gần như đã tuyệt chủng này?