Cánh cửa phòng kia tuy chắc chắn nhưng sao chịu nổi cú đá toàn lực của Phương Sâm Nham? Cả cánh cửa lập tức bật tung, kéo theo cả mảng vữa, bê tông và đinh ốc trên tường bay vèo vèo ra sau. Có thể thấy rõ chính giữa cánh cửa gỗ lõm sâu một mảng nứt toác, nó đập rầm vào bức tường đối diện rồi đổ sụp xuống. Phương Sâm Nham lướt nhanh như cắt, túm lấy Lý Hiển Hải lao vụt vào trong, rồi lập tức rẽ ngoặt sang phòng ngủ bên trong. Một loạt đạn nóng rực găm tới chậm một nhịp, chỉ đành bất lực để lại mấy lỗ thủng cháy xém trên thảm sàn và vách tường.
Căn phòng hai người vừa trốn vào không có ban công hay thứ gì tương tự, chỉ có một chiếc giường lớn cùng vài món đồ nội thất. Lúc này, khắp người Phương Sâm Nham cũng dính vài vết thương nhẹ, mất gần 30 điểm sinh mệnh. Thế nhưng hắn chẳng hề bận tâm, móc ngay chiếc bình kim loại "Vodka Bất Tận" ra, ngửa cổ tu ừng ực một ngụm lớn rồi thỏa mãn khà ra một hơi rượu. Hành động này vừa giúp hắn hồi phục lượng sinh mệnh đã mất, vừa kích hoạt danh hiệu "Túy Hán", khiến tỉ lệ bạo kích tăng vọt. Lúc này, Lý Hiển Hải cũng nhận ra mình đã bị đưa vào ngõ cụt, sắc mặt gã đương nhiên vô cùng khó coi. Phương Sâm Nham nhìn gã, khẽ mỉm cười: "Ông Lý?"
Lý Hiển Hải lúc này vẫn giữ được phong thái, dù trong lòng tuyệt vọng nhưng vẫn gượng nặn ra một nụ cười. Đúng lúc này, toán cướp đã đuổi tới cửa. Chúng sợ bị phục kích nên di chuyển hết sức cẩn trọng. Phương Sâm Nham nhân cơ hội này liền nói: "Bây giờ chắc ông cũng thấy tôi không có ác ý rồi nhỉ? Bằng không, chẳng cần tôi ra tay thì ông cũng không sống nổi đến lúc này đâu."

