Logo
Chương 37: Truy sát

Nghe hắn nói vậy, mấy gã đặc vụ bên cạnh đồng loạt tỏ vẻ chế nhạo. Lúc này đang là năm 1984, ngay cả ở một nước Mỹ luôn rêu rao về tự do dân chủ thì FBI vẫn một tay che trời. Năm 1974, Tổng thống Mỹ Nixon phải từ chức vì vụ bê bối nghe lén Watergate, chuyện này có liên quan không nhỏ đến việc vài quan chức cấp cao trong nội bộ FBI trở mặt. Đến cả Tổng thống cũng bị kéo đổ, từ đó thế lực của FBI tăng vọt, hiện tại chính là thời kỳ quyền lực khuynh đảo nhất. Thế mà Phương Sâm Nham lại dám đòi tìm luật sư trước mặt bọn họ ư? Đòi bảo vệ nhân quyền của mình sao?

Gã mũi đỏ đang đối mặt với Phương Sâm Nham khẽ giật khóe miệng, "chát" một tiếng, gã dùng nòng súng quất thẳng vào mặt hắn, nhếch mép cười nhạt:

"Nhóc con, tao không thích mày rồi đấy. Nếu mày còn lải nhải thêm câu nữa, tao sẽ tống mày vào chung buồng với Sam. Biết đâu gã đồng tính đó lại cực kỳ hứng thú với 'cửa sau' của mày đấy. Giờ thì ngồi xổm xuống, ngay lập tức!"

Trong mắt Phương Sâm Nham lóe lên một tia lạnh lẽo, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ bất lực lắc đầu. Hắn cười gượng một tiếng rồi từ từ ngồi thụp xuống. Toàn thân hắn run lẩy bẩy như thể đang vô cùng sợ hãi, khiến mấy gã FBI bên cạnh đều khẽ cười khẩy. Bỗng nhiên, tay trái của Phương Sâm Nham buông lỏng, chiếc cặp táp màu đen đựng bộ ngoại cốt cách thép hợp kim rơi thẳng xuống đất.

Dù đám FBI này hống hách đến đâu, chúng cũng biết "vật chứng" trong tay Phương Sâm Nham vô cùng quan trọng, không được phép hư hại. Nhỡ xảy ra sai sót gì, e rằng vài năm tới đừng hòng mơ đến chuyện thăng chức tăng lương, vì thế bọn chúng bất giác đổ dồn ánh mắt về phía chiếc cặp đang rơi xuống. Hàng lông mày rậm đen của Phương Sâm Nham nhíu chặt lại như hai lưỡi đao đan chéo. Ngay khoảnh khắc ấy, hắn vẫn giữ nguyên tư thế giơ hai tay, bất ngờ cúi gập đầu rồi lấy đà húc mạnh tới, dùng trán nện thẳng vào ngực gã mũi đỏ trước mặt!

Cú húc này của Phương Sâm Nham vô cùng đột ngột, rất giống bí kíp bất truyền thiết đầu công của Thiếu Lâm tự. Nhưng nghĩ lại thì sự hiểu biết của đám đặc vụ FBI này về Trung Quốc cũng vô cùng hạn hẹp, thế nên tuyệt đối không thể ngờ tới cú húc xuất kỳ bất ý này!

Xương trán của con người vốn là phần cứng cáp và dày dặn nhất trong toàn bộ hệ xương, cộng thêm sức mạnh gấp đôi người thường của Phương Sâm Nham, lập tức húc cho gã mũi đỏ rên hừ một tiếng. Mặt mũi gã tái mét, hai mắt trợn trừng như sắp lòi cả ra ngoài, dịch vị, máu tươi cùng thức ăn thừa trào ngược lên tận cổ họng, cuối cùng cuộn trào phun ộc ra ngoài!

Không khí lập tức nồng nặc mùi chua loét tanh tưởi. Lưng áo Phương Sâm Nham ướt đẫm bãi nôn mửa, nhưng hắn cũng đã thành công dán chặt người vào gã mũi đỏ, khiến đám FBI xung quanh e dè sợ bắn trúng đồng bọn nên không dám nổ súng. Phương Sâm Nham dùng chân hất chiếc cặp táp dưới đất lên, thuận tay ôm chặt vào tay trái, rồi hai chân khẽ chùng xuống lấy đà, cắm đầu tông thẳng vào tấm cửa kính trong suốt!

"Choảng" một tiếng vang lớn, tấm cửa kính bám đầy dầu mỡ vỡ vụn thành vô số mảnh. Sau khi lao ra ngoài, Phương Sâm Nham hạ trọng tâm xuống cực thấp, dùng phần vai và lưng tiếp đất, mượn đà lăn một vòng rồi phóng thẳng lên vỉa hè. Tiếng kính vỡ tan tành đã át đi tiếng súng gắn ống giảm thanh phía sau. Chỉ là chạy được vài bước, bước chân của Phương Sâm Nham liền trở nên lảo đảo. Máu từ sau lưng đã thấm loang lổ thành vài vệt màu nâu sẫm chói mắt trên chiếc áo khoác măng tô tối màu.

"Bạn vừa chịu đòn tấn công từ Đặc vụ FBI (Tinh anh), mất 19 (44 - 25) điểm Sinh mệnh.""Ngươi chịu phải đòn tấn công từ đặc vụ Cục Điều tra Liên bang (tinh anh), mất 21 (46 - 25) điểm sinh mệnh."

"Ngươi chịu phải đòn tấn công từ đặc vụ Cục Điều tra Liên bang (tinh anh), mất 17 (42 - 25) điểm sinh mệnh."

"Ngươi rơi vào trạng thái chảy máu mất 7,5 điểm/giây, hiệu ứng kéo dài 30 giây."

Uy lực súng ngắn của FBI vượt xa hỏa lực của cảnh sát Los Angeles! Đối tượng bọn họ phải đối mặt là những phần tử tội phạm đe dọa an ninh quốc gia, vì thế vũ khí tiêu chuẩn thường là súng ngắn Glock 17 9mm, đạn bắn ra theo cơ chế điểm xạ ba viên liên tiếp. Nhìn hàng loạt thông báo từ Mộng Yểm ấn ký, trong lòng Phương Sâm Nham không khỏi dâng lên sự bồn chồn, nôn nóng hệt như một con thú hoang sập bẫy.

Điểm nhanh nhẹn của Phương Sâm Nham không cao, đồng nghĩa với việc dù hắn có vắt chân lên cổ mà chạy thì vẫn bị đám truy binh phía sau bám riết không buông. Sau lưng truyền đến cảm giác đau rát, những thớ cơ bắp cuồn cuộn bắt đầu co thắt, cố ép các đầu đạn găm trong da thịt trồi ra ngoài. May mà lúc này đang là giờ tan tầm buổi trưa. Phương Sâm Nham lao như điên trên vỉa hè, xô ngã dúi dụi những người đi đường đang ngơ ngác xung quanh. Đám đặc vụ Cục Điều tra Liên bang (tinh anh) bám riết cách đó hơn chục mét dù có ngông cuồng hống hách đến đâu cũng tuyệt đối không dám nổ súng trong tình cảnh này. Bởi lẽ một khi bắn nhầm dân thường, hành vi của bọn chúng về bản chất sẽ chẳng khác gì lũ khủng bố.

Nhìn thấy cây cầu vượt dành cho người đi bộ phía trước, ánh mắt Phương Sâm Nham chợt lóe lên, khóe miệng nhếch thành một nụ cười lạnh. Hắn tăng tốc, thoăn thoắt vài bước đã vọt lên cầu. Hắn chống một tay lên lan can mượn lực, thân hình nhanh nhẹn phóng thẳng xuống chiếc xe tải đang chạy tới từ hướng đối diện. Hành động này thoạt nhìn cực kỳ mạo hiểm, bởi chỉ cần nhảy hụt, hắn chắc chắn sẽ bị dòng xe cộ nối đuôi nhau bên dưới tông chết tươi! Thế nhưng đối với một kẻ đã được cường hóa thể chất như Phương Sâm Nham, cú nhảy này lại chẳng có gì nguy hiểm. Hắn đáp xuống thùng xe phía sau một cách cực kỳ nhẹ nhàng.

Dưới cầu vượt là làn đường cao tốc, dẫu tài xế xe tải có phát hiện ra điểm bất thường thì cũng chẳng thể phanh gấp ngay được. Huống hồ trong thùng xe lại chất đầy giấy vụn, lúc Phương Sâm Nham rơi xuống gần như không phát ra tiếng động nào. Chiếc xe vẫn giữ nguyên tốc độ, lao vun vút về phía trước. Nhưng đúng lúc này, một bóng đen chợt lóe lên, ngay sau đó là một tiếng "bịch" lớn. Hóa ra gã mũi đỏ kia vẫn bám đuổi dai dẳng không tha, theo Phương Sâm Nham lên tận cầu vượt. Nhân lúc xe tải chui qua gầm cầu, gã nhảy tót từ lan can phía bên kia xuống, thế mà cũng rơi trúng vào thùng xe, thành công đuổi kịp!

Đôi mày rậm của Phương Sâm Nham nhướng lên đầy sắc lạnh, khóe miệng nở một nụ cười tàn nhẫn. Đến Kẻ hủy diệt T-750 mà hắn còn dám giáp lá cà, sá gì một tên đặc vụ Cục Điều tra Liên bang (tinh anh) cỏn con này. Hắn hoàn toàn không để gã vào mắt. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ chừng hai ba mét. Gã mũi đỏ vừa định giơ súng ngắm bắn thì Phương Sâm Nham đã nghiêng người, hạ thấp vai húc mạnh tới!

Cú húc này nếu diễn ra trên mặt đất bằng phẳng thì hẳn là một nước đi cực kỳ ngu xuẩn. Gã mũi đỏ dẫu có dính trọn đòn này thì đã sao? Gã hoàn toàn có thể mượn lực lăn một vòng lùi lại, kéo giãn khoảng cách rồi nổ súng điểm xạ! Thế nhưng lúc này, cả hai đang ở trên chiếc xe lao điên cuồng giữa làn đường cao tốc. Nếu gã mũi đỏ bị Phương Sâm Nham tông trúng, chắc chắn sẽ văng khỏi xe. Khi đó, rơi xuống đường cao tốc mà chỉ gãy tay gãy chân đã là cái kết có hậu nhất dành cho gã rồi.Hết cách, tên đặc vụ FBI này đành phải từ bỏ ý định nổ súng. Gã nghiêng người né sang một bên, vừa tránh đòn tấn công của đối thủ, vừa định mượn đà để phản công. Thế nhưng từ khi bước vào thế giới này, đầu óc Phương Sâm Nham lại tỉnh táo lạ thường, hắn đã sớm đoán được phản ứng của gã. Cú hạ vai húc tới trông có vẻ hung hãn dữ dội, nhưng thực chất hắn đã chừa lại đường lui, chỉ dùng ba phần sức. Chỉ đợi gã mũi đỏ vừa né sang, hắn liền bám sát như hình với bóng, hai tay buông thõng bên hông trông có vẻ hờ hững.

Lúc này, khoảng cách giữa hai người gần đến mức nghe rõ cả nhịp thở của nhau. Gã mũi đỏ từng qua trường lớp huấn luyện cận chiến của FBI nên thừa hiểu: nếu giờ mà còn giơ súng lên ngắm bắn thì kiểu gì cũng bị bẻ ngoặt cổ tay, đè nghiến xuống sàn mà đánh cho tơi tả. Bởi vậy, gã dứt khoát khóa chốt an toàn, nắm chặt nòng súng, dùng cái báng súng bằng thép nặng trịch nện thẳng xuống đầu tên tội phạm đáng ghét trước mặt! Ánh mắt gã mũi đỏ lóe lên tia độc ác. Khẩu Glock 17 bọn họ dùng là hàng đặc chế, băng đạn chứa tới ba mươi mốt viên, cú nện cật lực này uy lực còn ăn đứt cả gạch ống – thứ hung khí khét tiếng trong giang hồ!

Nào ngờ, Phương Sâm Nham lại ngửa đầu lên, cực kỳ lì lợm dùng đầu húc thẳng vào báng súng! Chỉ nghe "bịch" một tiếng trầm đục, trán hắn bị rách toạc một đường dài rướm máu, nhưng cũng chỉ xước da chảy máu thế thôi! Ngược lại, gã mũi đỏ mới là kẻ phải rên lên đau đớn. Lực phản chấn khủng khiếp làm rách toạc cả phần hổ khẩu tay gã, máu nóng lập tức tuôn trào. Gã tê rần đến mức không giữ nổi khẩu súng, để nó văng tuột khỏi tay, nảy lên mấy cái trên mặt đường cao tốc rồi xẹt ra một chuỗi tia lửa chói mắt.

Cùng lúc đó, Phương Sâm Nham hít sâu một hơi, hai nắm đấm siết chặt bất thần tung ra như búa bổ, nện thẳng vào phần bụng mềm của đối phương. Cú đấm này hội tụ toàn bộ sức mạnh trên cơ thể Phương Sâm Nham. Khoảnh khắc lún sâu nhất, hai nắm đấm của hắn thậm chí còn chạm tới cả độ cứng của xương sống kẻ địch. Lục phủ ngũ tạng bên trong bị ép đến mức nào, khỏi nói cũng biết!

Đột ngột hứng chịu đòn tấn công chí mạng, hai mắt tên đặc vụ FBI trợn trừng lên vì đau đớn, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang xanh mét. Dù trước mắt đã nổ đom đóm, nhưng gã biết rõ đây là khoảnh khắc sinh tử, tuyệt đối không được phép lơ là. Gã nghiến răng co gối, thúc mạnh vào bụng dưới của Phương Sâm Nham, đồng thời vung nắm đấm nện thẳng vào gò má đối thủ.

Đối mặt với đòn phản công, Phương Sâm Nham không thèm né tránh mà dấn tới chịu trọn cú đấm và đòn thúc gối ấy. Gò má hắn bầm tím một mảng lớn, nhưng trong đáy mắt lại trào dâng một tia máu điên cuồng. Hắn gồng mình phát lực, quét ngang một cùi chỏ, giáng thẳng vào mặt gã đối thủ to lớn vạm vỡ trước mặt!

Rõ ràng khả năng chịu đòn của tên đặc vụ FBI này không thể nào so bì được với Phương Sâm Nham. Gã vốn đã kiệt sức, nay ăn trọn đòn đánh hung hãn này liền thét lên một tiếng thảm thiết xé lòng. Gã lảo đảo lùi lại, lưng đập mạnh vào thành xe, hai tay ôm chặt lấy mặt, nước mắt nước mũi giàn giụa, máu tươi từ kẽ ngón tay ồ ạt trào ra.

Phương Sâm Nham cười gằn, đứng thẳng người quay đầu nhìn ra phía sau. Năm tên đặc vụ FBI bị cắt đuôi ban nãy đã kịp trưng dụng một chiếc xe hơi, đang đạp lút chân ga điên cuồng đuổi theo sát nút. Chiếc xe tải chở bọn họ lúc này cũng đã chuyển sang làn đường chạy chậm và bắt đầu giảm tốc. Xem chừng tài xế đã phát hiện ra điều bất thường trong thùng xe, hoặc là sắp tới điểm dừng. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chỉ vài phút nữa thôi, hắn sẽ lại bị đám người kia bám chặt không buông!11 giờ đêm nay vẫn còn một chương nữa, mọi người không gặp không về nhé! He he!