Logo
Chương 52: Vật tay

Bên trong quán rượu khá tối tăm, trần nhà cũng thấp lè tè, mấy cây cột chống dường như còn chưa được bóc hết vỏ. Từ trên trần nhà rủ xuống mấy sợi dây thừng, bên trên buộc đủ thứ kỳ quái: nào là chai rượu, hũ lọ, khúc gỗ, tượng điêu khắc dở dang, cho tới những hòn đá. Đây đều là những món đồ do các thủy thủ hay hải tặc treo lên trước khi đi làm nhiệm vụ nguy hiểm để gửi gắm tâm nguyện của mình.

Ở góc xa của quán rượu là mấy thùng gỗ sồi cũ kỹ nằm chỏng chơ, có vài gã đang quây quanh đó nói cười rôm rả. Bàn trong quán vừa thấp, vừa chắc chắn lại dày dặn, ngả màu xám đen bóng nhẵn vết tích thời gian. Bên trên đặt những chân nến bằng đồng thau và đèn dầu được lau chùi sáng bóng. Phần lớn đám thủy thủ hay hải tặc ngồi quanh đó đều mặc những bộ quần áo tối màu rách rưới, bạc phếch. Tóc họ tết thành từng lọn nhỏ đính hạt thủy tinh, râu ria thì để mọc bờm xờm, bù xù.

Việc Phương Sâm Nham bước vào chỉ khiến vài kẻ ngoái đầu liếc nhìn một cái, có lẽ vì cái điệu bộ vừa đi vừa nhai trầu của hắn ở đây cũng nhan nhản rồi. Hắn bước tới trước quầy rượu, còn chưa kịp mở miệng thì gã pha chế đã trượt ngay một chiếc cốc gỗ bọc thiếc sang. Rượu rum bên trong sóng sánh nhưng kỳ diệu thay lại không sánh ra ngoài lấy một giọt:

"Chúc mừng lễ hội rượu rum! Ly đầu tiên miễn phí, từ ly sau thì chuẩn bị sẵn tiền shilling đi nhé, chàng trai."

Phương Sâm Nham đi một quãng đường xa như vậy, lại còn mất công phí lời với lão chủ quán già đời hám lợi kia một hồi lâu nên cũng thấy khát nước. Hắn cầm cốc rượu lên uống một ngụm rồi bất giác sững sờ. Bởi vì trước kia khi còn đi biển, loại rượu rum mà hắn từng uống là một trong sáu loại rượu mạnh nức tiếng thế giới, vừa vào miệng đã như một vệt lửa cháy bỏng trôi tuột xuống bụng, đọng lại hậu vị mới hơi ngọt nhẹ. Với tửu lượng của hắn lúc bấy giờ cũng chỉ dám nốc một cốc cỡ vừa mà thôi.

Thế nhưng thứ chất lỏng trong chiếc cốc trước mắt này lại có vị ngọt thanh của mía, ngoài ra chỉ thoang thoảng chút vị rượu, thậm chí còn chẳng nặng bằng bia, cùng lắm chỉ được coi là một thứ đồ uống có cồn. Chắc hẳn do kỹ thuật ép và ủ rượu ở thời đại này còn thô sơ, chưa kể rất có thể tên chủ quán sau khi nhập hàng về còn pha thêm nước lã vào nữa.

Nếu đã vậy, Phương Sâm Nham liền bưng cốc lên ngửa cổ uống ừng ực cạn sạch trong một hơi. Hắn chép miệng có vẻ vẫn chưa đã thèm, móc túi tiền ra nói:

"Cho cốc nữa. À đúng rồi."

Phương Sâm Nham chợt nhớ ra một chuyện, rất nghiêm túc bổ sung:

"Loại 4 shilling một cốc ấy, không được nhiều hơn mà cũng không được ít hơn đâu đấy."

Lúc này Phương Sâm Nham đang viêm màng túi, đương nhiên phải tính toán chi li từng đồng. Gã pha chế tận mắt chứng kiến cảnh hắn nốc rượu lúc nãy cũng thoáng sững sờ. Người uống cạn một cốc rượu rum lớn trong một hơi không phải là hiếm, nhưng uống xong mà vẫn tỉnh bơ, lại còn gọi thêm một cốc to hơn thì quả là xưa nay hiếm thấy. Gã nào biết Phương Sâm Nham thời còn làm thủy thủ từng có giai đoạn chạy tuyến viễn dương sang Nga. Dưới cái rét thấu xương đáng sợ của Siberia, vodka nồng độ cao chính là món tuyệt phẩm bắt buộc phải có để chống rét. Phương Sâm Nham được tôi luyện lâu ngày trong môi trường khắc nghiệt như thế, cho nên ở thế giới thực, tửu lượng của hắn cũng phải cỡ nửa lít rượu trắng, uống bia thì chẳng khác nào "thông ruột", nốc vào bao nhiêu đi tè ra bấy nhiêu, làm bọn họ trố mắt kinh ngạc cũng là điều dễ hiểu.

Đúng là tiền nào của nấy, cốc rượu rum mất tiền hiển nhiên đầy đặn hơn hẳn cốc miễn phí lúc nãy. Sau khi Phương Sâm Nham uống một hơi cạn sạch cốc rượu thứ hai mà gã pha chế bưng lên, hắn đã thành công thu hút mọi ánh mắt thán phục của tất cả mọi người trong quán. Hắn hài lòng gật đầu, liếc nhìn thông báo từ Mộng Yểm ấn ký báo tiến độ hoàn thành cột mốc "Túy Quỷ" đã đạt 1/100, rồi tùy tiện tìm một chiếc bàn trống ngồi xuống. Ngồi bên cạnh hắn là một gã dong dỏng cao, trông bộ dạng có vẻ rất xởi lởi. Gã giơ cốc rượu về phía Phương Sâm Nham cười nói:"Này anh bạn, tửu lượng khá đấy."

Phương Sâm Nham cười cười, nhìn về phía đám người đang tụ tập quanh mấy thùng rượu hỏng ở đằng xa, hỏi:

"Chơi trò gì mà vui thế?"

Gã dong dỏng cao nhún vai, vẻ mặt khá bất mãn đáp:

"Đao Ba Henry lại cá cược vật tay với người ta đấy. Cái gã đầu óc toàn cơ bắp kia, chẳng lẽ không thể chọn cái trò nào bớt dã man hơn để giải khuây được à?"

Phương Sâm Nham hiện đang rất thiếu tiền. Muốn đạt được cột mốc Túy Quỷ đồng nghĩa với việc hắn phải chi ít nhất 4 shilling x 99 ly rượu. Hai mươi bảng Anh đối với hắn lúc này chắc chắn là một khoản tiền khổng lồ. Thế nên vừa nghe thấy chữ "cược", mắt Phương Sâm Nham liền sáng rực lên, lập tức đứng dậy bước tới.

Đao Ba Henry là một gã hộ pháp, đường nét khuôn mặt mang đậm đặc trưng của người Viking Bắc Âu. Trên mặt gã có một vết sẹo dài chừng năm phân ngoằn ngoèo như con rết. Đầu gã trọc lóc, bóng nhẫy, không có lấy một cọng tóc. Tiếng cười của gã râu xồm này cực kỳ vang dội, tưởng chừng chấn động đến mức làm bụi bặm trên trần nhà rơi lả tả. Có điều xem ra gã rất được lòng mọi người, ngay cả những thủy thủ thua tiền cũng cười ha hả, chẳng hề tỏ vẻ bực tức. Phương Sâm Nham bước tới, ánh mắt khẽ lóe lên, lập tức kích hoạt kỹ năng Động Sát.

Đao Ba Henry (Tinh anh)

Đại phó của Linh Đang Dữ Tửu Bôi hào

Chiều cao: 7 foot 2 inch (2.15 mét), Cân nặng: 158 kg (Nếu ai quen thuộc với giải NBA thì có thể liên tưởng trực tiếp tới hình mẫu O'Neal)

Điểm sức mạnh: 9

Điểm nhanh nhẹn: ??

Điểm thể lực: 30

Điểm cảm nhận: ??

Điểm mị lực: 14

Điểm trí lực: 3

Điểm tinh thần: ??

Cơ sở cận chiến Lv3, cơ sở cước bộ Lv2, cơ sở nại lực Lv3

Kỹ năng tiến giai: ???

Kỹ năng đặc thù: ???

Kỹ năng đặc thù: Đại phó chi tâm, giúp người sở hữu nhận thêm 1000 điểm sinh mệnh.

Mô tả: Đao Ba Henry lúc này chỉ đang dẫn một đám đàn em ra ngoài tìm niềm vui. Nếu bạn cho rằng đây chính là thực lực thực sự của gã, thì kết cục duy nhất là bị vặn đứt đầu rồi ném chung vào đống dừa hỏng kia.

Xem xong bảng thuộc tính của đối phương, Phương Sâm Nham đã nắm chắc phần nào trong lòng. Hắn ném túi tiền ra, cười nói:

"Hai bảng Anh, tôi cược với anh một ván."

Đao Ba Henry nhìn Phương Sâm Nham, cười ha hả:

"Chàng trai da vàng, nếu cậu nghĩ tửu lượng tốt thì sức lực cũng khỏe, thế thì cậu nắm chắc phần thua rồi đấy."

Phương Sâm Nham nhún vai cười:

"Chưa biết chừng đâu nhé."

Đao Ba Henry cười hắc một tiếng, gọi một ly rượu Tequila nhâm nhi từng ngụm để hồi phục sức lực. Chừng năm phút sau, gã mới xoay nhẹ cổ tay một chút rồi nói:

"Tới đi."

Rượu Tequila cũng là một loại rượu mạnh, hơn nữa bên trong còn chứa thành phần tựa như chất kích thích. Đao Ba Henry tuy to xác nhưng đầu óc lại chẳng hề chậm chạp chút nào. Uống cạn ly rượu Tequila xong, Điểm sức mạnh của gã bỗng tăng thêm 1, vọt lên tận 10 điểm. Phương Sâm Nham vẫn bình thản ngồi bên cạnh nhấp từng ngụm rượu rum, giữ nguyên vẻ mặt nắm chắc phần thắng.

Mặc dù Phương Sâm Nham cũng được coi là vạm vỡ, nhưng khi hắn xắn tay áo, chìa tay phải ra nắm lấy bàn tay hộ pháp của Đao Ba Henry, trông hắn bỗng trở nên nhỏ bé đến tội nghiệp. Phải biết rằng nếu chỉ xét riêng về thể hình, số đo cao 1m77 nặng 75kg của Phương Sâm Nham đứng trước mặt gã này thực sự chẳng khác nào một đứa trẻ con! Ngay khi cả hai bắt đầu phát lực, Phương Sâm Nham lập tức cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ khó tả truyền tới từ cổ tay. Bàn tay hắn tức thì bị đè nghiêng một góc 45 độ so với mặt bàn, cả cơ thể cũng nghiêng ngả theo. Đôi lông mày sắc như dao của hắn chợt nhướng lên, lập tức dồn hết toàn lực.Thùng rượu gỗ dưới mông hai người bỗng vang lên một tiếng "rắc" giòn tan, rõ ràng là không chịu nổi lực ép quá lớn nên đã nứt toác. May mà chiếc bàn tròn cũ bằng gỗ sồi dùng để tì tay tuy chằng chịt vết xước nhưng lại vô cùng chắc chắn, vẫn vững vàng bất động.

Những người vây quanh lập tức ồ lên kinh ngạc. Bình thường, Đao Ba Henry gần như không có đối thủ trong trò vật tay, vô cùng nổi tiếng khắp cảng Thổ Đồ Gia. Trừ phi người của ba con tàu huyền thoại ra tay, còn không thì gã luôn thắng nhiều hơn bại. Việc một kẻ vừa vào cuộc đã bị dồn ép đến mức lép vế hoàn toàn như Phương Sâm Nham vốn chẳng hiếm, nhưng bị ép đến mức đó mà vẫn trụ vững được thì Phương Sâm Nham là người đầu tiên!

Sắc mặt cả hai đều đỏ gay, từng đường gân xanh trên cổ tay thi nhau nổi hằn lên, hai bàn tay khẽ run rẩy. Thế nhưng, điều khiến mọi người phải trố mắt kinh ngạc là tay của Phương Sâm Nham đang chậm rãi mà kiên định từng chút một kéo lại thế trận! Trong khi đó, Đao Ba Henry hai mắt trừng lớn, bên thái dương cũng lấm tấm mồ hôi, bộ dạng dường như chỉ đành trơ mắt nhìn đối thủ phản công!

Đúng lúc này, chiếc thùng rượu gỗ sồi cũ dưới mông hai người rốt cuộc không chịu đựng nổi nữa, vang lên một tiếng "rắc" rồi vỡ tung tóe. Để tránh cảnh ngã dập mông xuống đất đầy khó coi, Phương Sâm Nham chỉ đành buông tay, nhảy lùi ra sau đứng thẳng dậy, màn so tài này cũng vì thế mà kết thúc dang dở. Đám đông vây xem xung quanh đồng loạt ồ lên tiếc nuối, rõ ràng là hụt hẫng vì không được chứng kiến một màn lật kèo ngoạn mục.

Ngược lại, Đao Ba Henry lại vô cùng sòng phẳng, ha hả cười lớn:

"Cái thùng gỗ chết tiệt, sao lại phá đám vào đúng lúc mấu chốt thế này chứ! Trận này tôi thua rồi. Mã Đức, lấy bốn mươi shilling đưa cho anh bạn đây."

Mã Đức là một người đàn ông thấp bé nhưng chắc nịch chừng năm mươi tuổi đứng bên cạnh gã, mái tóc đã điểm hoa râm. Nghe vậy, lão dứt khoát ném hai bảng Anh vào túi tiền của Phương Sâm Nham rồi quẳng trả lại. Phương Sâm Nham không rời đi ngay mà búng tay gọi phục vụ, bảo mang cho mỗi người ở đây một ly rượu rum — đương nhiên là loại ly lớn giá 4 shilling. Đoạn, hắn cất giọng đầy bức xúc:

"Tôi là Thủy thủ Nham, đến từ Hoa Quốc ở phương Đông. Một lão chủ tàu tham lam đã thuê tôi, hứa hẹn chia cho tôi một phần mười lợi nhuận. Sau khi vượt qua hàng vạn hải lý, lão ta đã bán sạch tơ lụa thô cùng đồ gốm sứ mang theo với mức lãi gấp hai mươi lần, thế nhưng lại chuốc say rồi vứt tôi lại cái nơi tươi đẹp mà xa lạ này!"

Nói đến đây, Phương Sâm Nham giơ cao ly rượu của mình lên:

"Nguyện cho ác quỷ nguyền rủa linh hồn lão ta!"

Những người có mặt ở đây nếu không phải thủy thủ thì cũng là hải tặc, vốn chẳng ai có thiện cảm với bọn gian thương. Mấy người được Phương Sâm Nham mời rượu cũng vô cùng đồng cảm, đồng loạt giơ ly rượu lên hét lớn:

"Nguyện cho ác quỷ nguyền rủa linh hồn lão ta!"