"Thần hầu đi thong thả! Thần hầu nhớ thường xuyên ghé chơi nhé!"
Lý Vong Ưu chạy lăng xăng, nhiệt tình như lửa tiễn Gia Cát Chính Ngã ra tận cổng phủ.
Cánh tay vẫy vẫy kia còn ra sức hơn cả mèo thần tài trên hý đài.
Mãi đến khi cỗ kiệu nhỏ bằng nỉ xanh kia khuất hẳn nơi góc phố, vẻ cung kính trên mặt hắn mới nháy mắt tan biến.

