Nghe lão cha ngồi đó điên cuồng bóc phốt, Lý Vong Ưu cũng thấy mặt mũi có phần không giữ nổi.
“Cái đó... gọi là nghề nào cũng có sở trường riêng mà.”
Lý Vong Ưu chột dạ sờ sờ mũi, nhỏ giọng lầm bầm.
“Với lại, làm thám hoa thì có gì hay, nhị ca làm thám hoa chẳng phải ngày nào cũng ru rú ở nhà đó sao...”

