Chiếc bình sứ xanh biếc lắc lư trên đầu ngón tay Lý Vong Ưu.
Mỗi tiếng lanh canh vang lên tựa như tiếng chuông tang gõ vào tâm can mọi người.
Đám quần hùng cúi gằm mặt xuống thấp hơn nữa, hận không thể tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống đất. Cái chết của Bàng Văn vừa rồi quá thê thảm. Chẳng ai muốn biến thành cái bộ dạng quỷ quái thất khiếu chảy máu đó cả.
Lý Vong Ưu nhìn đám người ngày thường tự xưng là anh hùng hào kiệt, giờ lại co rúm như một lũ chim cút, trong lòng không khỏi ngao ngán.

